[Longfic Jaechun/Soulmate] Nhân sinh ảo mộng chương 1: Binh đao khói lửa

Chương 1: Binh đao khói lửa

 

Bên ngoài doanh trại quân binh, đèn đuốc sáng rực, không khí thập phần tĩnh lặng. Từng tốp binh lính thay phiên nhau đi tuần gác, canh giữ cực kì nghiêm ngặt. Hàn khí từng đợt, từng cơn lạnh lùng mà nhè nhẹ thổi về mang theo mùi của biến loạn, hương vị của chiến tranh. Chết chóc tràn ngập khắp mọi nơi, không khí tang tóc, bi thương, ảm đạm.

 

Bên trong lều trại của quân chủ, Kim Tại Quân thiếp đi bên bàn quân sự, trên tay vẫn còn cầm án thư đang đọc dang dở. Những ngày qua liên tiếp giáp mặt với kẻ thù, công thành đánh phá, binh thư bố trận bày ra, không chỉ có binh lính mệt mỏi mà Người là tướng quân cũng tránh khỏi sức khỏe suy yếu. Chỉ là không muốn để người khác lo lắng, vậy nên chỉ có thể một mặt giấu đi mệt mỏi, tiều tụy vào bên trong, một bên khích lệ quân binh tích cực chiến đấu, thắng lợi đã ở ngay trước mắt. Chỉ một trận nữa thôi, khi Hoàng thành thất thủ, cũng là lúc Phác triều sụp đổ, việc lớn ắt sẽ thành. Đến khi đó, lê dân bá tính cũng không còn phải cực, phải khổ nữa.

 

“Tại Quân…”

 

Tiếng gọi nhẹ nhàng, mềm mại như nước êm dịu chảy qua tai. Kim Tại Quân hơi giật mình tỉnh dậy. Vẫn còn mang theo một chút mơ màng, ý thức còn chưa tỉnh táo, Người đưa mắt nhìn về phía khởi nguồn ra âm thanh. Án thư trên tay “Cạch” một tiếng rơi xuống bàn. Ánh mắt vốn còn vài phần mê man và mệt mỏi lại ngay tức khắc bừng sáng kèm theo giật mình xen lẫn kinh hỉ. Âm thanh thốt ra khỏi miệng vương theo nỗi ngạc nhiên cùng khó tin, thậm chí có một phần run rẩy hiếm thấy:

 

“Nhược…Nhược Thủy…”

 

Bóng hồng uyển chuyển dịu dàng đứng bên cạnh khẽ mỉm cười khiến gương mặt nàng như bừng sáng, khẽ gọi một tiếng nhẹ nhàng

 

“Tướng công”

 

Kim Tại Quân vẫn chưa hết kinh ngạc, thân mình mặc chiến bào hơi lung lay đứng lên tiến về phía trước. Trong ánh mắt là muôn vàn cảm xúc đan xen. Nhớ thương. Hạnh phúc. Lo sợ. Cứ cuộn xoắn vào nhau, như thế nào cũng không thể phân rõ được. Người đưa bàn tay run run lên chạm vào gương mặt người phụ nữ mà mình yêu thương nhất, ánh mắt sủng nịch không dám tin hỏi lại:

 

“Là nàng thật sao…Nhược Thủy?”

 

Phong Nhược Thủy khẽ “Ân” một tiếng. Còn chưa kịp nói thêm gì thì một đôi tay mạnh mẽ đã đột ngột vươn ra ôm chặt nàng vào lòng như muốn qua cái ôm này nói cho đối phương biết mình có nhiêu nhớ mong cùng chờ đợi. Nhược Thủy cũng thuận theo để Kim Tại Quân ôm mình. Kì thật chính nàng cũng có bao nhớ thương nam nhân quan trọng nhất trong cuộc đời mình này.

 

“Ta còn tưởng bản thân mình đang mơ! Nhược Thủy…Sao nàng lại tới được đây?”

 

“Tại Quân…Kì thật…Chàng chính là đang mơ. Thiếp chỉ là theo giấc mơ đến gặp chàng…”

 

Phong Nhược Thủy còn chưa nói hết câu, Kim Tại Quân đã giật mình buông người trong lòng ra, để nàng đối diện với mình. Người kinh ngạc hỏi lại, còn cảm tưởng như bản thân vừa nghe nhầm

 

“Nàng nói sao? Nàng nói vậy là có ý gì?”

 

Nhược Thủy nhìn vào ánh mắt tướng công mình, thủy quang đã đong đầy dưới đáy. Nàng cố gắng bình tĩnh, không để giọng mình run run nói hết câu

 

“Tại Quân…Thiếp hôm nay đến đây chính là muốn cầu xin chàng giúp thiếp một việc…”

 

Tiếng nói quen thuộc bên tai cứ xa dần, xa dần theo bóng dáng người xưa đang ngày một tan biến, đến cuối cùng chỉ còn như một cơn gió thoảng qua. Vươn tay muốn níu giữ, muốn nắm bắt nhưng đôi chân như bị hút chặt xuống mặt đất, làm cách nào cũng không di chuyển nổi. Trong ánh mắt Người như thấy bao bất lực, xót xa

 

“Thủy nhi!”

 

Kim Tại Quân hét lên tên thân thương của phu nhân mình, theo đó liền bật tỉnh dậy. Án thư trên tay cũng đã rơi xuống, mà ánh đèn dầu leo lét theo gió lùa vào từ cửa cứ mờ mờ ảo ảo soi rọi mọi thứ trong căn lều đơn sơ. Đưa tay lên ngực, vẫn còn cảm thấy tiếng trái tim đang gia tốc. Mồ hôi trên trán cũng lấm tấm phủ lên một tầng. Người hoang mang không biết vừa rồi là thực hay mơ. Như thế nào lại mộng thấy Nhược Thủy?

 

Cố gắng bình ổn lại nhịp tim đang loạn đập nhưng làm thế nào tâm tình cũng không thể yên tĩnh lại được. Kim Tại Quân chỉ có thể tự nhủ bản thân, có lẽ chỉ là mơ thôi, hy vọng Nhược Thủy vẫn bình an vô sự. Chỉ cần qua ngày mai là Người có thể gặp lại được nàng rồi…

 

Xoay chuyển cho suy nghĩ không đi theo hướng bất an, Kim tướng quân cúi xuống cầm lên án thư dưới bàn, bàn tay lại vô tình chạm vào một thứ bên cạnh. Là ngọc địch trong suốt vô ngần. Trái tim vừa mới bình ổn lại trong khoảnh khắc chấn động kinh hoàng. Rốt cuộc vừa rồi là mơ hay thực? Xoay ngọc địch lại ánh vào mắt là một chữ được khắc vô cùng tinh xảo. Sóng trong lòng cuồn cuộn dâng cao…

.

.

.

.

.

Hai ngày sau Hoàng thành thất thủ. Toàn bộ quân thần nhà họ Phác buông vũ khí đầu hàng. Phác Dung Tần sợ hãi treo cổ tự vẫn. Triều đại Phác vương chính thức chấm dứt tại đây!

 

Ở hậu cung, binh lính khởi nghĩa tuần tra khắp nơi. Các phi tần, nương nương cùng đám hạ nhân toàn bộ được đưa đến cửa cấm thành. Chỉ tính sơ qua cũng thấy, giai nhân nơi này không dưới 3000 người. Giữa lúc lê dân bá tính cực khổ đói nghèo lại vẫn lụa là, gấm vóc, cao sơn mĩ vị cùng hôn quân sống trong xa hoa đài các cũng đủ thấy triều đại này đã thối nát và mục ruỗng từ chân chính bên trong.

 

“Bẩm tướng quân. Hậu cung đã giải tán xong. Tất cả đều đã được về tử cấm thành, chuẩn bị chờ lệnh phóng thích”

 

Người được gọi xưng tướng quân là một thanh niên vẫn còn rất trẻ, nhìn qua mới chỉ 15 – 16 xuân xanh. Hắn không ai khác chính là đại nhi tử của chủ tướng Kim Tại Quân, tên gọi Kim Tại Trung – một thiếu niên anh tuấn, kiệt xuất trong nhân gian.

 

Nói tới bề ngoài phi thường mỹ mạo của hắn, cũng đủ khiến kẻ đối diện phải nín thở ngắm nhìn. Nói là một mỹ nam tử, so với Lan Lăng Vương trong truyền thuyết còn hơn một bậc kể cũng không quá lời. Kim Tại Trung lại thường thường khi xông trận cũng không mặc chiến bào, mà chỉ đơn giản khoác ngoại bào bạch y, mái tóc cột cao, mi thanh tú mục, phượng nhãn mị nhân, càng làm nổi bật lên làn da trắng thuần nhưng không phải kiểu liễu yếu đào tơ, mà chính là băng thanh thoát tục, khiến địch nhân phải lóa mắt, ngây người.

 

Còn kể tới tài trí lại càng khó có ai bì kịp. Binh thư yếu lược, tích sử ngàn xưa, chưa có gì là Kim Tại Trung chưa đọc qua, thêm vào đó lại có trí thông minh mẫn tuệ hơn người, học vấn uyên thâm, đúng là kì tài thiên hạ khiến kẻ khác phải kính nể cho dù tuổi của hắn còn chưa vượt quá 20. Nói chính xác ra, Kim Tại Trung đúng là kiệt xuất trong kiệt xuất đương thời!

 

Nghe quân lính bẩm báo, Kim Tại Trung vừa lòng gật đầu, “Ân” một tiếng rồi hạ lệnh thu quân, chuẩn bị trở về tử cấm thành. Một đoàn binh lính theo sau hắn bắt đầu rời đi. Bất quá, khi vừa mới nhấc chân qua một gian phòng, hắn chợt dừng bước, vẻ mặt ngưng trọng khó hiểu.

 

Phó tướng phía sau thắc mắc không biết chủ nhân muốn làm gì, vừa định lên tiếng hỏi, lại bị hắn giơ tay ngăn cản, ra hiệu im lặng. Tất cả binh lính phía sau đều bị hành động của Kim Tại Trung làm cho không hiểu gì, chỉ có thể ngây ngốc dõi theo hắn. Đột nhiên, Kim Tại Trung xoay người nhìn sang gian phòng bên cạnh, đẩy cửa bước vào bên trong. Đơn giản đánh giá một chút căn phòng, hắn trực tiếp đi thẳng về phía giường ngủ.

 

Ngay khi đám quân binh đằng sau còn đang trao đổi ánh mắt ngơ ngác thì Tại Trung đã đứng trước sa trướng. Ánh mắt không một tia thay đổi, mang theo biểu tình lạnh lùng quen thuộc, hắn hơi cúi người, vươn tay xuống, rất nhanh sau đó liền hất tung tấm chăn lên, để lộ ra khoảng trống bên trong, vốn vừa bị mảnh chăn gấp gọn gàng xếp cao kia che khuất.

 

Toàn bộ binh lính liền mở trừng mắt ngạc nhiên, thậm chí còn có người phát ra một tiếng “A” nho nhỏ, hiển nhiên đã bị cảnh tượng trước mặt làm cho kinh ngạc. Mà ngay cả trên gương mặt tuấn tú của Kim Tại Trung cũng xuất hiện biểu tình bất ngờ khó gặp, bất quá rất nhanh liền biến mất.

 

Bên trong giường là một tiểu hài tử, nhìn qua mới tầm 1 tuổi, được cuốn chặt trong một tấm chăn đơn giản, trên người chỉ mặc sa y mỏng manh. Mà đặt biệt hài tử này còn bị người ta dùng mảnh khăn bịt kín miệng, khiến hài đồng không thể nào khóc ra tiếng. Vậy nên chỉ có thể bất an cựa quậy thân mình bé nhỏ, nấc cục nghẹn ngào, phát ra những âm thanh ú ớ không có ý nghĩa vừa dễ thương lại vừa tội nghiệp. Hai mắt hồng hồng, trên đôi má phấn nộn trắng nõn tèm nhem nước mắt, thủy quang long lanh lưu chuyển trong đôi mắt ngây thơ. Nhìn thấy nhiều người lạ “hung hãn”, tuy chưa hiểu gì nhưng cũng theo bản năng ấu tử lộ ra vài tia sợ hãi. Nếu không phải bị kín miệng, hẳn là đã oa oa khóc lớn lên. Một bộ dáng thoạt nhìn thật đáng thương, nhưng lại cũng thập phần khả ái, khiến ai cũng muốn cúi xuống ẵm vào trong lòng cưng chiều, nựng má, dỗ dành.

 

Một chút ngạc nhiên ban đầu qua đi, Tại Trung nhẹ nhàng cúi người thật cẩn thận lấy mảnh giẻ trong đôi môi phấn hồng nhỏ nhắn của tiểu hài tử kia ra. Hài nhi miệng vừa mới được giải thoát liền òa một tiếng khóc lớn, thân mình cũng giãy giụa dữ dội hơn. Hắn vẫn như cũ cẩn thận vươn tay bế cả hài tử lẫn chăn mỏng vào lòng, rất tự nhiên mà không hề vụng về, dường như đã có kinh nghiệm chăm sóc nhi đồng từ trước. Giọng nói của hắn cũng giống như hành động ôn nhu nhẹ nhàng, không còn lạnh lùng như bình thường. Bàn tay trên lưng hài tử nhẹ nhàng vỗ về trấn an, thậm chí còn vô cùng có “kĩ thuật” mà đung đưa bảo bảo trên tay

 

“Bảo bảo ngoan! Có ca ca ở đây rồi. Ân. Đừng khóc nữa”

 

Không biết là vì bản thân quá mệt mỏi do khóc một trận dữ dội vừa rồi, hay vì khả năng hống tiểu hài tử của Kim Tại Trung quá lão luyện, hay vì giọng nói của hắn thực sự rất ấm áp, thanh thủy khi dỗ dành mà tiểu nhi đồng trong lòng dần dần ngừng khóc. Lúc ban đầu còn nấc lên vài tiếng nho nhỏ, sau đó liền im lặng ngoan ngoãn thiếp đi trên tay hắn. Vẻ mặt say ngủ vừa hiền lành lại xinh đẹp khả ái, giống như thiên sứ trân bảo, khiến lòng Tại Trung chợt động tâm lưu luyến, không muốn buông tay.

 

“Này là sao? Không phải các ngươi nói hậu cung đã giải tán hết rồi?”

 

Có lẽ vì sợ đánh thức hài nhi đang ngủ trong lòng mình, âm thanh của hắn hạ thật thấp làm nhiệt độ theo đó cũng giảm xuống theo. Phó tướng bên cạnh vừa nghe thấy hàn âm trong giọng nói của Kim Tại Trung liền hơi sợ hãi, bẩm báo thành thật

 

“Bẩm tướng quân, rõ ràng lúc trước chúng thuộc hạ đã kiểm tra kĩ từng phòng một. Mà theo sổ sách trong cung cũng không hề ghi chép là có tiểu hài tử ở đây”

 

Kim Tại Trung nghe vậy liền hơi nhíu đôi mày thanh tú lại

 

“Chuyện này là sao? Không lẽ tự nhiên trong cung lại mọc ra một tiểu hài tử?”

 

“Vâng thưa tướng quân. Theo ghi chép thu được, trong vòng 3 năm gần đây, hậu cung không có phi tần nào hạ sinh hài nhi. Vậy nên…”

 

Tại Trung nheo mắt nhìn xuống tiểu hài tử thân phận bất minh trên tay mình, trong đầu chứa đầy suy nghĩ phức tạp. Hài nhi vẫn nhất mực ngủ ngon, còn rúc sâu vào lòng y cọ cọ. Đôi mày nhìn thấy hành động dễ thương ấy liền giãn ra, đôi môi mỏng bất giác hơi cong lên, sau đó ngẩng đầu hạ lệnh

 

“Tạm thời các người cứ về tử cấm thành đợi lệnh. Ta sẽ điều tra rõ chuyện này sau”

 

Nói rồi xoay người tiêu sái rời đi, bạch y phiêu phiêu bay lượn. Hắn cũng quên luôn việc lẽ ra nên trao hài nhi trên tay cho đám thuộc hạ bế, mà chính mình lại tự bồng bảo bảo mềm mềm, hồng hồng, khả ái không buông tay, cứ như mọi chuyện vẫn nên là như thế.

 

Đám quân lính phía sau, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, trong mắt đều là dấu hỏi to đùng. Từ bao giờ mà Kim tướng quân có vẻ mặt ôn nhu như vậy? Mà hắn như thế mà lại thích tiểu hài tử đến vậy sao? Bất quá nói ra mới nhớ, vừa rồi âm thanh hài nhi trong phòng phát ra tựa như muỗi kêu, vậy nhưng Kim Tại Trung ở cách vách bên ngoài vẫn có thể nghe rõ? Quả thật là cao thủ trong cao thủ võ lâm nha. Không hổ danh là kỳ tài võ thuật ah!

 

Một đám binh lính mang theo tò mò theo chân Kim Tại Trung trở về tử cấm thành, cũng không biết đằng sau việc này còn bao nhiêu bí mật được chôn giấu…

 

 

Hết chương 1!

34 thoughts on “[Longfic Jaechun/Soulmate] Nhân sinh ảo mộng chương 1: Binh đao khói lửa

  1. Pingback: [Longfic Jaechun/Soulmate] Nhân sinh ảo mộng : Mục lục + Văn án | DBSK_2U_Soulmate

  2. luv_chunnie

    Hình như e comment mở hàng thì phải, lâu lắm mới bóc tem *hạnh phúc dâng trào* Chap 1 chưa có gì để nói cả, nhg mà ss viết truyện cổ trang cũng hay ghê. Đoạn tả Chunnie đáng yêu thế đến e nghe còn yêu chứ nói gì đến a Jae. E hóng chap mới ss nhe!
    P/s: đọc văn án e thấy có 1 chút ngược, e có phải mua khăn giấy trước ko ss?

    1. ừm, so với Lost and Found và Thiên niên duyên thì Nhân sinh ảo mộng sẽ ngược hơn khá nhiều tí, vậy nên chắc cũng phải chuẩn bị khăn giấy đó em 😀
      p/s: thank em đã khen nha *xấu hổ ing*

  3. tuy nà em ko có đọc jaechun dc, và hiếm khi đọc fic nhưng mà cái tên fic rất nà hút con ngừ ta nha ss. Hì hì, ko biết sao thấy ss cờm bách lại vui nữa, vắng bóng 1 tháng nhớ ss ghê nà
    ss năng suất, mứ về đã có fic mứ, kaka.
    ss cố gắng phát huy tình yêu to nhớn của mh nhá. Yêu ss lần nữa, hí hí
    à, còn 1 thứ, em khoái cái bài thơ mở đầu nắm

    1. hế lô em ^_^~ lâu lắm mới gặp em nha, cho ss ôm cái nào *ôm* thank em com ủng hộ nhá. không đọc cũng không sao ah. không có gì đâu mà. hì.
      p/s: 1′ điên loạn nên bài thơ “điên loạn” không kém ra đời em ạ =)))))

  4. love2msky

    Oaaa, *clap clap*, em thích fic này r, cũng chuẩn bị khăn giấy rồi, cố lên ss, đừng vừa khóc vừa đánh máy đấy nhá. Ss vjết hay ghê luôn, em không thể bắt chước nổi, bài thơ ban đầu đọc mà gai người luôn, Chun bé đáng yêu quá, em ghét trẻ con mà nghe ss tả cũng thèm có 1 đứa để bế ❤

    1. em nhắc làm ss ngại ah, cái Lost and Found đợt đó ngược Jae hơi quá tay thành ra đang ngồi type chap 18 tự nhiên lại đi sụt sùi *úp mặt vào gối* giờ nghĩ lại thấy mình thật mất mặt quá =))) bài thơ ấy có liên quan nhiều đến fic lắm đó em, cứ ngẫm hết bài thơ em sẽ nhìn ra tương lai của 2 giai ở fic này nha *nháy mắt*
      p/s: *tự hỏi* không lẽ mình viết về Thiên nhi đáng yêu đến vậy sao? sao ai cũng bảo muốn nựng vậy nè? O.o bất ngờ à nha. nhưng cũng rất vui. mà em đừng khen vậy, ss ngại đó :”>

        1. ss không biết tương lai gì của 2 bạn hết á *ngó trời nhìn lá thu rơi*
          p/s: aii, cái này thì…ss cũng chẳng biết nói sao nữa 😦 thôi thì em cứ viết theo văn phong của em ý, sẽ có một cảm giác khác ah

        2. xạo đấy =)))))) đúng là ss biết thật. à, còn 1 người nữa cũng biết, em biết ss Nhược Tâm không? cũng chính là cái ss hướng dương tỷ tỷ bên dưới kia kìa *chỉ chỉ* ss ấy biết một số chuyện sau này của fic đó. Em mà “uy hiếp” được ss ấy thì cứ uy hiếp, ss ấy có thể sẽ nói cho em biết kết thúc là HE hay BE ah =))))))

  5. Thấy fic mới, lại còn soulmate…. *mặt hớn hở*
    *đọc văn án*…
    Bông ơi, Bông nỡ lòng nào ngược soulmate của ss vậy *khóc ròng* ( lớn hơn Bông nên xưng là ss nhé )
    Ss chỉ bias mỗi soulmate mà h bị ngược thì biết nàm xao, nám xao :((
    Mà Chunnie bị cưng ếh, Bông tả như thế thì có ai ko muốn nựng cơ chứ 😡

    1. ahhh. là ss ạ? em xin lỗi vì hôm qua gọi bạn nha ss :”> ô, ss thích Soulmate ạ? *lao vào ôm* yêu tóa cơ. hình như em gặp hơi bị ít fan Soulmate ấy ạ, hí. còn về cái văn án fic này *mếu* ss ơi *rút khăn giấy* em lỡ định cho 2 bợn chẻ ngược mất rầu, giờ có muốn thay đổi cũng không được ah. ss thương em thông cảm cho em nhá *puppy eyes*
      p/s: bạn Thiên Thiên từ nhỏ đã biết lừa tềnh cả nhà mềnh ạ =)))))

      1. Ko biết ko có tội mà, ko sao *lao vào ôm lại*
        Ss bias Chun và cưng soulmate nhất ếh, fic DB ss chỉ đọc duy nhất có fic soulmate thôi ^^
        Và đặc biệt cực kì…. cực kì… cực kì dị ứng fic YJ =.=
        Ngược chúng nó tim ss chịu ko nỗi ahhhhh *khóc ròng*
        Nhưng ss lại thích fic của Bông thì biết sao h *chấm nước mắt*

        1. Hi ^_^~ em cũng là Chunsa, là 1 fan ruột của Soulmate chỉ sau Hochun (vì em ‘lỡ’ yêu 2U hơn mất rồi :”>) và em cũng cực kì…cực kì…cực cực kì ghét YJs, fic YJ càng không bao giờ nằm trong phạm vi em ngó tới. em cũng chỉ đọc fic 2U, Soulmate và 2M thôi ạ.
          Em cũng đau tim vì ngược 2 bạn ah, cơ mà…tự nhiên nổi hứng lên muốn “hành hạ” 2 người 1 trận nên mới thế =)) thôi thì ss ráng cùng em vượt qua fic này nhé, có gì em sẽ để 2 bạn pink cực pink ở fic khác, hứa đó ạ 😀

          1. Ss ghét YJS dã man luôn… Cái kiểu ship của tụi nó ko tài nào chấp nhận đc ….
            Ss quen con bé kia nó đưa ss mấy cái fic bảo khá hay, nhưng vừa mở ra thấy YJ là ss ko bao h đụng vô luôn ~~
            Dù j cũng lỡ ngược rồi đành chiu vậy :))))
            Nhưng đừng quá tay Bông nhá, ss bị xót :))))
            Chờ fic pink cực pink của em :))))

  6. Ss’ ah~, mừg ss’ comeback, lại còn tung hàg làm e chóag, k bík cmt thế nào lun, sr ss’ ah~. ^^~! Những chap của 2 fic TÂ vs TND e cũg chả bík fải nói j` hơn ngoài… HAY wá ss’ a~, e thực là hóg chap sau, hóg hóg hóg.
    Còn nữa, ss’ tug hàg fic mới, làm e zui đến rụg rời lun, hihihi. Mà… s đọc văn án cảm thấy ngược wá, huhuhu. Nhưng mà, càg ngược càg hay, hihi, ss’ vík ngược hay mà, hí hí.
    Ss’ vík cổ trang hay wá đi, từ ngữ, cách tả thực khiến ng` đọc như trở về thời đại ngày xưa, ^^, ngưỡng mộ ss’ gê.
    Í, nãy h` e nói nhìu wá, tóm lại là mừg ss’ comeback a~~~!!! *tung bông*

    1. đọc com của em ss cứ ôm bụng cười vì tưởng tượng ra face của em khi cứ hết “hihihi” lại “huhuhu” rồi lại “hihi” =))))))) ss già rồi, cơ mặt cũng không được như trước, không thay đổi nhanh như vậy được ah =))))))
      khiếp em khen ss sắp lên chừng 8 9 tầng mây rồi đó 😀 dù sao cũng cảm ơn em đã ủng hộ nha *ôm*
      p/s: cái câu *tung bông* của em ý, không biết là tung ss hay tung hoa giấy đây? từ lần sau nhớ ghi tung hoa nha, đừng tung bông, dễ gây hiểu lầm em ạ =)))))))))

          1. Í, e mới cấp 2 a~, chưa đến cấp 3, *nháy mắt*. Nhưng mà ss’ mới có bao nhiêu tuổi đâu mà nói mình già, thế k đc k đc *lắc đầu*
            P/S: Hì hì, tung ss’ chung lun cho nó zui. :p

        1. ựa, cấp 2 hử? vậy ss còn sắp thành bà cô rồi =)))))))) về quê mấy em cấp 2 toàn gọi ss là cô thôi =)) ss dù gì cũng đã quá 20, không già còn gì =))))))))
          p/s: em vui cơ mà ss hoa mắt á =)))))

  7. em lun ủng hộ ss mà, rất hay vào nhà ss nhưng ko đọc fic thì biết nói đây? nên em mứ cứ thầm lặng ủng hộ ạ, hì hì
    mà nói rõ chút là em ko có đọc fic cp nào hết vì ko có nhiều tg chứ ko phải ss vik em ko đọc đâu nha
    ss hay vậy làm sao ko thik dc, vì thế ss cố lên, phát huy hết khả năng lào

    1. ss hiểu mà. ss cũng như em thôi, cực ít khi đọc fic luôn, vì những fic mình thích thì không nhiều nên thường phải thật ấn tượng mới đọc. (với lại ss thích coi người thật việc thật hơn =)) ) ss không nghĩ vậy đâu nên em không phải lo ss hiểu lầm nha 😀
      cảm ơn em nha. dù không đọc fic cũng có thể nói chuyện với ss ah, ss cũng rất vui khi nói chuyện với em :X Em cũng cố lên vì tình yêu Soulfighter của mình :X

  8. Oa fic mới a. Đọc từ cái văn án cho tới cái chap 1 này, cả người mình cứ phải gọi là lông gà cứ dựng ngược hết cả lên ấy. Nói sao nhỉ, quá tuyệt!

    Nói thật là từ trước đến giờ mình không có thói quen theo dõi fic, chỉ chờ lúc nào hoàn rồi thì đọc một lèo cho xong luôn, vậy nên bao nhiêu fic hay của Bông mình chưa đụng đến được bao nhiêu, hichic. Nói ra cũng thật ngại, thành thật xin lỗi.

    Cảm giác khi đọc truyện mới này mình bị bất ngờ a, bất ngờ từ cách dùng từ cho đến cái theme song ấy, thật là càng ngày càng ngưỡng mộ mà :).

    Thích câu này của Bông “Thiên Thiên từ nhỏ đã biết lừa tềnh”. Cục cưng cứ như sinh ra là để lừa tình ấy =))

    Lời cuối cùng : Cố lên, Bông viết fic hay lắm!

    – Người lạ mà không lạ 🙂 –

    1. tính ra thì mình cũng mới chỉ hoàn được 1 longfic cho 2U, 1 mediumfic cho Soulmate, còn đâu chỉ là vài shortfic của 2 couple, nói chung còn ít lắm ah, sẽ cố gắng sớm viết xong 2 cái longfic đang dở dang để bạn đọc luôn cả thể nha :X Bạn khen mình nhiều quá à, mình không được như bạn nói đâu, nhưng cũng rất cảm ơn vì đã ủng hộ mình nha ❤
      Thì rõ ràng Thiên Thiên được mệnh danh là người chuyên đi lừa tềnh fan gơn trong 5 giai mà =)))))))))) và thật buồn là mình cũng "bị" nằm trong số fan gơn đó =)))))))))
      Lời cuối cùng: mình cứ bị cái sign của bạn làm cho tò mò mãi, nhưng thế nào cũng chưa nghĩ ra là ai. fan 2U chẳng nhẽ mình không nhận ra ah :")

    2. AAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!! Ú Ú Ú ĐÚNG KHÔNG? CHÍNH XÁC LÀ Ú! CHẮC CHẮN LÀ Ú! 99.99% LÀ Ú CỦA BÔNG, DOUBLE SAND CỦA BÔNG ĐÚNG KHÔNG??????????? AHHHHHHHHHH. văn phong này, cách nói chuyện thế này chỉ có Ú thôi, không thể sai được ah. Mãi tới lần thứ 2 đọc lại mới nhận ra là Ú của Bông. ô ô. thật xin lỗi ah. Hic. Tự nhiên thấy có lỗi với Ú quá. Nếu Ú không thích Bông sẽ xóa cái comment sặc mùi “xa lạ” trên kia đi ah *cắn gối tự kỉ*

      1. Hehe, tự nhiên người có lỗi lại được xin lỗi a. Bông làm thế Ú còn ngại hơn ấy. Bông quả thật không hổ danh là Bông mà *giơ ngón cái* ^_^. Mà Ú nói chuyện thật sự khác người lắm a? O.O

        Hì hì 🙂

        1. không phải khác người. chỉ là vì Bông nói chuyện với Ú nhiều quá + lâu quá (dù mới quen nhau hơn 2 năm) thành ra quen với kiểu nói chuyện của Ú, nghe là sẽ nhận ra ahh 😀
          *ôm hun* Lỗi gì mà lỗi, với Bông mà còn phải nói khách sáo vậy sao??? Vào là tốt rồi, Bông rất rất là vui ah 🙂

  9. milesaju

    Woa woa co fic moi ah, yeu ss qua co
    Cung dinh, cong sung thu dung the loai em thich lun ah
    Be thien nhi dang yeu ghe nhi, doc doan ss ta ma em chi muon can be 1 cai thui, cung may la tai trung ca phat hien ra be nha, ko thi anh bo lo 1 thien than roi nha, moi gap ma anh da doi xu on nhu vs be vay roi, ko bik sau nay anh co sung be len tan troi ko ta
    Oa oa em doi chap moi cua ss ah

    1. bé Thiên bữa này bị bà con bẹo má đến đau mất thôi =)))))))) nhất định Trung ca sẽ sủng Thiên Nhi lên trời rồi, nhưng đừng quá mong vào ngọt em nha, fic này ít ngọt lắm em ơi =)))))))
      p/s: ss cũng yêu em lắm cơ ❤

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s