[Longfic Jaechun/Soulmate] Nhân sinh ảo mộng chương 3: Cùng trải qua kí ức

Chương 3: Cùng trải qua kí ức

 

Mười ngày sau khi Phác triều sụp đổ. Kim Tại Quân đăng cơ đế vương, trở thành Hoàng thượng đầu tiên của Kim triều. Thay đổi triều cương, luật pháp, thương thuế, đổi tên nước thành Đông Phương, thay cho hiệu Đại Thần trước đây.

 

Phong Kim Tại Trung, đại nhi tử kiệt xuất anh tài làm Thái Tử điện hạ, cho phép cùng phụ hoàng tham dự chăm lo triều chính. Đồng thời sắc phong Kim Tuấn Tú trở thành Nhị hoàng tử, Kim Thủy Phương làm Công chúa, Kim Hữu Thiên là Tam hoàng tử, cùng được dạy dỗ và sinh hoạt tại Hậu cung.

Lập ra một trong những triều đại phát triển hưng thịnh nhất lịch sử Đông Phương quốc.

.

.

.

Mùa xuân Đông Phương năm thứ 3. Triều đại Kim vương Kim Tại Quân.

 

Đã qua chính ngọ, thời tiết mùa xuân khi mới qua Tết Nguyên Tiêu ở phía Nam Đông Phương quốc không còn quá lạnh lẽo, càng không có tuyết phủ trắng nơi nơi, chính là không khí cũng mang theo vài phần se buốt. Một nam tử anh tuấn bức người, mặc bạch y thanh khiết, gương mặt mang theo không quá nhiều xúc cảm, mạnh mẽ bước đi trên con đường, xung quanh bao phủ bởi cảnh sắc xinh đẹp.

 

“Tham kiến Thái Tử điện hạ”

 

Dọc đường đi, những hạ nhân đều cúi đầu không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào dung nhan phi thường mỹ mạo của hắn. Hóa ra đây chính là Thái Tử điện hạ nổi tiếng tài danh xuất chúng của Đông Phương. Bên người hắn chỉ có duy nhất một tùy tùng thân cận, chính là Lục Thanh Phong, đới đao đại nội thị vệ. Nếu hỏi tại sao hắn không mang theo cung nhân thái giám, thì chỉ có một duy nhất một lý do. Bởi vì Kim Tại Trung ghét nhất chính là bị một đám người theo đuôi, làm phiền.

 

Bước nhanh một lúc đã tới nơi, trước mắt hiện lên một cung điện, phía trước cổng đề 3 chữ “Mộng Thường Cung”, sắc mặt Kim Tại Trung lúc này mới giãn ra vài phần. Hai thị vệ canh giữ bên ngoài nhận thấy Thái Tử hồi cung liền hành lễ, sau đó vội vàng mở cửa cho hắn tiến vào.

 

“Tại Trung Ca~~~”

 

Còn chưa nhìn thấy người đã bị một “cục bông trắng trắng tròn tròn” lăn vào trong lòng, nỉ non gọi tên. Gương mặt lạnh lùng biến mất vô tung vô ảnh, thay thành một nụ cười ôn nhu sủng nịnh vô cùng. Kim Tại Trung cúi xuống, cũng không quan tâm bạch y vì vậy mà có bị bụi bẩn bám vào hay không, bế “cục bông” lên, nhẹ vỗ vỗ hai má bầu bĩnh, vì lạnh mà đỏ ửng, thương xót nói

 

“Thiên Nhi! Sao đệ lại ra đây? Trời còn rất lạnh ah!”

 

Không biết có phải vì một từ “Lạnh” của Kim Tại Trung nói ra hay không mà bảo bối trong lòng đột nhiên “Ắt xì” một cái làm hắn trầm mặt quát lên

 

“Tiểu Thịnh Tử! Không phải ta nói không được để Tam hoàng tử ra ngoài rồi sao? Tại sao lại để Hoàng tử chạy lung tung thế này? Nếu Hoàng tử bị bệnh, ngươi có chịu được trách nhiệm hay không?”

 

Tiểu Thịnh Tử – thái giám kiêm tùy tùng luôn ở bên chăm sóc cho Tam hoàng tử Kim Hữu Thiên bị tiếng quát giận dữ của Thái Tử điện hạ dọa cho hai chân mềm nhũn, ngay lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu như giã tỏi, sợ hãi tới xanh mắt, chỉ biết liên tục xin tha tội

 

“Tiểu nhân biết tội không trông coi Hoàng tử chu đáo. Xin Thái tử khai ân. Xin Người khai ân”

 

Không phải Tiểu Thịnh Tử nhát gan đâu. Chính là vị Thái Tử điện hạ luôn luôn âm trầm kia, đối với mọi thứ đều là nhân ái, đại từ, chỉ duy có những chuyện liên quan tới Tam hoàng tử là hắn không có như vậy dễ dàng bỏ qua. Nếu nói trong cung không nên đắc tội với ai, chỉ có thể nói chính là đừng động vào Tam hoàng tử – cũng chính là Tứ đệ của Kim Thái tử mà thôi. Không nhất định cái mạng nhỏ của ngươi cũng đừng mong mà giữ được để nhìn thái dương ngày mai!!!

 

Kim Tại Trung đang muốn mở miệng mắng, lại bị giọng nũng nịu của của bảo bối trong lòng kéo lại

 

“Ca~~~ Đừng trách Tiểu Thịnh Tử nữa. Chính là Thiên Nhi muốn ra ngoài đón ca về ah”

 

Còn rất dễ thương mà níu cánh tay trắng trẻo nộn nộn, mềm mịn của mình vào cổ Kim Tại Trung, chu miệng lên hôn cái “chụt” một cái vào bên má hắn. Nộ khí của Thái Tử điện hạ cứ như vậy mà tan thành mây khói. Vẻ mặt hắn khôi phục sự sủng nịch yêu thương quen thuộc, trong giọng nói tuy là trách mắng chính là chỉ toàn có thương xót

 

“Thiên Nhi từ sau không cần ra đây chờ ca ah. Nếu bị cảm lạnh thì sao? Ca sẽ thật lo lắng mà”

 

Kim Hữu Thiên biết Hoàng huynh luôn luôn thương mình nhất, không bao giờ trách mắng bản thân, liền cọ cọ trong cổ y, cười híp mắt

 

“Caca đừng lo. Thiên Nhi có thể tự chăm sóc bản thân mà. Không để mình bị ốm khiến Tại Trung ca lo lắng ah~”

 

Tại Trung cũng bị hành động của đệ đệ làm cho mỉm cười, bế y bước vào trong phòng, cẩn thận bao bọc không để bảo bối bị lạnh. Tiểu Thịnh Tử được tha bổng, vội đưa tay lau đi giọt mồ hôi vì sợ hãi mà toát ra giữa thời tiết se lạnh, nén không được thở phào một tiếng. Đại tổ tông ah~ Xin người đừng quậy phá nữa. Để Thái tử điện hạ biết được, chỉ có nô tài là người bị dọa thôi ah. Ô Ô…Lục Thanh Phong ở đằng sau, bước theo Kim Tại Trung nhìn thấy vẻ mặt như đưa đám của Tiểu Thịnh Tử, trong ánh mắt băng giá không khỏi lóe lên vài tia thú vị.

 

Bước vào trong phòng Kim Thái tử mới đặt Tứ đệ xuống, lại nhìn tới một bàn ngọ thiện vẫn còn đầy ắp, chưa có dầu hiệu được người dùng qua, sắc mặt không khỏi đen lại một chút. Hắn kéo Kim Hữu Thiên lại phía bàn ăn, vừa nghiêm giọng hỏi

 

“Thiên Nhi. Đệ lại chưa dùng ngọ thiện đúng không?”

 

Kim Hữu Thiên nhìn sắc mặt không vui của đại ca không khỏi le lưỡi, đưa bàn tay vừa ngắn vừa nhỏ ra kéo góc áo hắn, giọng nói càng thêm mềm mỏng tựa như làm nũng, nhưng nghe vào lại khiến Kim Tại Trung đau lòng

 

“Nhưng không có Tại Trung ca, Thiên Nhi dùng bữa không được ah”

 

Tại Trung trong nháy mắt buồn buồn, đau lòng vỗ về lên khuôn mặt trắng trẻo, non mịn, khả ái, bế hài tử mình một tay nuôi lớn ba năm nay ngồi lên chiếc ghế, để Thiên Nhi ở trong lòng mình. Vươn tay cầm đũa, gắp lên một miếng thức ăn đưa vào đôi môi nhỏ nhắn

 

“Nhưng caca phải cùng phụ hoàng  xử lí việc nước bộn bề, sẽ rất muộn mới trở về, Thiên Nhi mà đợi sẽ bị đói ah”

 

Bảo bối trong lòng trong miệng phúng phính thức ăn, vừa nhai nhồm nhoàm, tựa như rất đói, vừa xoay về sau phía sau, cười toe toét trả lời hắn

 

“Không sao ah. Đệ có thể chờ mà. Chỉ cần ca quay về, Thiên Nhi có đói một chút cũng không sao ah”

 

Kim Tại Trung trong lòng nổi lên một tia ấm áp hạnh phúc, lại vừa đau lòng, hôn lên tóc đệ đệ rồi hứa hẹn

 

“Tại Trung caca hứa với Thiên Nhi, từ sau dù có bận rộn tới đâu cũng sẽ bỏ qua công việc cùng đệ dùng ba bữa trong ngày!”

 

Kim Hữu Thiên nghe vậy hai mắt trong sáng long lanh lập tức mở lớn lấp lánh tỏa ra vui mừng không che giấu được, đôi môi mỏng hồng nhuận cong lên cười sung sướng, để lộ ra hai má lúm đồng tiền duyên vô cùng, khiến Tại Trung nhìn tới ngây ngẩn cả người

 

“Ca hứa rồi đó nha! Không được nuốt lời nha”

 

Tại Trung gật đầu, khẽ mỉm cười “Ừm” một tiếng. Sau đó cũng không để đám cung nữ phía sau động tay mà chính mình vén lên tay áo, cẩn thận lột bỏ xương cá Thiên Nhi thích nhất, rồi mới ôn nhu đút cho đệ đệ ăn. Một bữa ngọ thiện trễ giờ ngọt ngào cứ như vậy diễn ra…

.

.

.

Mùa hạ Đông Phương năm thứ 8. Triều đại Kim vương Kim Tại Quân

 

Minh Thụy đình viện (Nơi để ngắm hoa sen)

 

Gió mùa hè oi ả nóng bức, nắng vàng chiếu xuống mặt nước trên hồ lấp lánh phản chiếu. Từng cơn gió nhè nhẹ thổi qua, mang theo mùi nhè nhẹ nhàn nhạt của hương sen, làm không khí nóng nực dịu bớt đi vài phần. Bên trong đình viện là một đám người đang đứng. Ngồi ở bên chiếc bàn tròn đặt giữa đình là hai người. Một nam nhân vận bạch y, mái tóc đen nhánh cột cao, tiêu sái mỹ mạo, mỗi hành động giơ tay nhấc chân cũng đều tỏa ra mị lực cùng phong thái và khí chất vương giả nồng đậm. Ngồi bên cạnh là một tiểu hài tử ăn vận thanh y, gương mặt sáng sủa, khả ái, nhỏ nhắn trắng trẻo, mới chỉ tầm bảy tám tuổi, chính là vô cùng khả ái, dễ thương.

 

“Thiên Nhi. Bài thơ hôm qua ca giảng đệ học thuộc đến đâu rồi?”

 

Nam tử bạch y nhẹ giọng hỏi, đối với học vấn của đệ đệ hiển nhiên rất quan tâm. Hơn nữa, Kim Tại Trung không muốn để Kim Hữu Thiên theo sư phụ học, tuy quân công bề bộn, chính là vẫn dành ra một khoảng thời gian tự mình dạy y học. Cũng bởi vì vậy nên từ khi chuyển vào cung, Kim Tại Trung liền cùng Kim Hữu Thiên là Tứ đệ sống chung một chỗ, để thuận tiện cho việc chiếu cố cùng chăm sóc y.

 

Kim Hữu Thiên nghe vậy liền cười thật tươi, gật đầu lia lịa

 

“Đệ đã học thuộc xong rồi ah. Để Thiên Nhi đọc cho Tại Trung ca nghe nha”

 

Nói xong chờ Tại Trung gật đầu đồng ý, liền đứng lên, chậm rãi đi một vòng quanh người hắn, chiếc quạt trong tay đung đưa, cái đầu nhỏ nhắn ở trước mặt hắn lúc lắc qua lại, cực kì đáng yêu. Tam hoàng tử hắng giọng một chút rồi mới bắt đầu đọc

 

“Quan quan thư cưu, tại Hà chi Châu.

Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.

Tham soa hạnh thái, tả hữu lưu chi.

Yểu điệu thục nữ, ngụ mị cầu chi.

Cầu chi bất đắc, ngụ mị tư phục.

Du tai du tai, triểu chuyển phản trắc.

Tham soa hạnh thái, tả hữu thải chi.

Yểu điệu thục nữ, cầm sắc hữu chi.

Tham soa hạnh thái, tả hữu mạo chi.

Yểu điệu thục nữ, chung cổ nhạc chi”

 

Đọc xong liền cười toe toét, từ phía sau ôm lấy cổ Tại Trung caca của y, vẻ mặt như trẻ ngoan làm được việc tốt muốn được người ta khen

 

“Thế nào caca? Có phải đệ rất giỏi không?”

 

Thái tử điện hạ cũng khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng xoa lên mái tóc mềm mượt đen óng của y, kéo y ngồi xuống bên cạnh, hài lòng gật đầu

 

“Thiên Nhi của ca thật giỏi. Bài thơ dài như vậy chỉ một ngày đã có thể học thuộc”

 

Kim Hữu Thiên được Hoàng huynh khen ngợi liền sung sướng tới cười híp cả mắt, chính là đột nhiên lại nhớ ra chuyện gì, y liền nghiêng đầu hỏi Tại Trung

 

“Bất quá…Tại Trung ca ah… “ Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu” có nghĩa là gì ah?”

 

Tại Trung nhìn vẻ mặt hiếu học của Tứ đệ, trong lòng khó xử, lại thấy ánh mắt Hữu Thiên trong sáng nhìn mình không chớp, vô cùng ngây thơ đáng yêu, chờ đợi hắn giảng giải, nhịn không được nói đơn giản cho y nghe

 

“Chính là ý nói một hảo nam nhân muốn cùng người con gái yểu điệu thục nữ dịu dàng mà mình luyến ái kết làm phu thê, ý chỉ hai người như vậy xứng đôi vừa lứa”

 

Hữu Thiên đối với lý giải hơi khó hiểu của hắn quả thực là mạc danh kì diệu. Y nhíu nhíu mày hỏi lại

 

“Phu thê? Luyến ái? Có nghĩa là gì ah?”

 

Kim Tại Trung bị Kim Hữu Thiên hỏi cặn kẽ như vậy, không hiểu sao lại không muốn nói ra, nhưng cũng đành chỉ bảo y

 

“Luyến ái là đệ đối với một người nào đó vô cùng yêu quý, lúc nào cũng muốn ở bên người ấy, khi không gặp sẽ nhớ mong, mà lúc đối diện sẽ cảm thấy hạnh phúc. Người mà đệ luyến ái, chính là người mà đệ muốn kết thành phu thê” – Thái tử điện hạ nhìn Hoàng đệ vẻ mặt mơ hồ tiếp nhận những câu nói của mình, nhịn không được xoa xoa đầu y – “Thiên Nhi, hiện tại đệ còn nhỏ, chưa hiểu được đâu. Sau này khi lớn lên, gặp một nữ nhân xinh đẹp khả ái đệ sẽ hiểu ah” – nói tới đó không hiểu sao trong lòng hắn lại có chút khó chịu, trái tim cũng nhoi nhói.

 

Kim Hữu Thiên vẻ mặt nửa hiểu nửa không, cắn cắn môi dưới, cuối cùng quay sang hỏi caca mình

 

“Vậy ca có hay không đang đối với một nữ nhân luyến ái? Có hay không muốn cưới một nữ nhân xinh đẹp làm Thái tử phi?”

 

Kim Tại Trung nghe thấy câu hỏi đột ngột của đệ đệ, không khỏi ngạc nhiên. Hắn phì cười xoa lên gương mặt nhỏ nhắn đối diện, lắc đầu

 

“Hiện tại caca chưa có”

 

Hữu Thiên nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm một tiếng, đột nhiên nói

 

“Đệ không cần cùng nữ nhân kết thành phu thê” – nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của caca mình liền nói tiếp – “Thiên Nhi chỉ cần có Tại Trung ca ở bên là được rồi”

 

Trong nháy mắt trái tim trầm ổn của Kim Tại Trung vì câu nói ngây thơ của Hoàng đệ mà đập như trống bỏi bên tai. Hắn kiềm chế xúc động muốn ôm Thiên Nhi vào trong lòng, giảng giải cho y hiểu

 

“Thiên Nhi ngốc. Caca chỉ có thể ở bên tới khi đệ trưởng thành. Đến khi đệ lớn, gặp một nữ nhân xinh đẹp, đó mới là người đệ yêu thương ah”

 

Vậy mà Kim Hữu Thiên lại lắc đầu, chu miệng nói hồn nhiên

 

“Chính là đệ không cần. Thiên Nhi đối với Tại Trung ca vô cùng yêu quý, lúc nào cũng muốn ở bên ca, khi không gặp sẽ nhớ mong, mà lúc đối diện sẽ cảm thấy hạnh phúc. Như vậy không phải luyến ái hay sao?”

 

Tại Trung hơi cứng đơ không biết phải nói thế nào, chỉ có thể gọi tên y

 

“Thiên Nhi…”

 

“Thiên Nhi không biết đâu” – Hữu Thiên đột nhiên làm nũng nhào vào lòng hắn, ôm cổ – “Thiên Nhi chỉ muốn ở bên Tại Trung caca thôi. Ca phải hứa không được rời xa đệ, không được không yêu thương đệ. Caca hứa đi, hứa đi ah”

 

Đối với làm nũng của Kim Hữu Thiên, Kim Tại Trung vốn là vô pháp cự tuyệt. Cuối cùng cũng chỉ có thể vội vàng gật đầu đồng ý

 

“Ân. Ân. Tại Trung ca hứa với Thiên Nhi, sẽ không bỏ rơi đệ, luôn yêu thương đệ nhất. Như vậy được chưa?”

 

Lúc này Hữu Thiên mới buông hắn ra, mỉm cười rạng rỡ, dưới ánh mặt trời lại càng thêm tỏa sáng, đưa tay ra móc ngoéo làm tin. Tim Kim Tại Trung đột nhiên rung lên nhè nhẹ. Cảm thấy chỉ cần Thiên Nhi của hắn như vậy cười hạnh phúc, dù phải đánh đổi thứ gì, hắn cũng cam tâm…

 

 

Hết chương 3.

 

A/N: Dạo này nhà mình “ngọt” tới khé cổ rồi =))))))) Yên tâm là hiện tại càng “ngọt” sau này lại càng “ngược” ah =)))))

Advertisements

13 thoughts on “[Longfic Jaechun/Soulmate] Nhân sinh ảo mộng chương 3: Cùng trải qua kí ức

  1. Pingback: [Longfic Jaechun/Soulmate] Nhân sinh ảo mộng : Mục lục + Văn án | DBSK_2U_Soulmate

  2. aizzzz.. tranh thủ mấy chap đầu mà tận hưởng…
    mấy chap này ngọt tận xương thì sau này ngược tận tủy cho xem….
    mặc dù biết là fic ngược thì ko tránh khỏi, nhưng nghĩ tới vẫn xót ah ~~~
    Bông comeback có khác, chap mới liên tục,
    tiếp tục phát huy nhé tục tưng *đè ra hun*

        1. e hèm. Em xin trịnh trọng giới thiệu với ss. Chồng lớn nhà em tên gọi Kim Jaejoong, biệt danh Boo. Chồng bé nhà em tên gọi Shim Changmin, biệt danh Bambi. Chồng lớn đã “lấy” được hơn 1 năm, chồng bé là gần 1 năm ạ. Vì vậy, em là “hoa đã có chủ” ạ =))))))))))
          p/s: ss yên tâm, em không thèm lấy Chunnie đâu ạ =)))))))))

        2. e hèm, em đã không lấy Chunnie rồi ss còn đòi em trả chồng nhớn là sao ah??? Em và chồng “nghĩa bản đồng tâm” và “tình sâu nghĩa nặng” đã hơn 1 năm nay *buồn nôn quá =))* em không thể bỏ được. Nhất quyết không bỏ, dù là chồng lớn hay bé cũng không bỏ.
          p/s: ss cứ lấy mình tên thỏ ngốc kia là được rồi ạ

  3. luv_chunnie

    E là bị thích hình tượng này cuả Jae ý, ôn nhu ấm áp dã mãn. Chun đc sủng, sướng thế. E thích ngọt như thế này cơ, ko muốn ngược đâu ss ơi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s