[Longfic Jaechun/Soulmate] Nhân sinh ảo mộng chương 4: Cùng trải qua kí ức (Tiếp)

Chương 4: Cùng trải qua kí ức…(Tiếp)

 

Mùa đông Đông Phương quốc năm thứ 10. Triều đại Kim vương Kim Tại Quân.

 

Hậu hoa viên.

 

Hoàng cung Kim triều nằm ở phía Nam Đông Phương quốc, mùa đông so với miền Bắc thì đỡ lạnh hơn, bất quá vẫn có tuyết rơi phủ trắng đất trời. Nhìn qua thập phần ưu nhã, chính là cũng mang nét buồn thê lương. Tuyết từng hạt nhỏ li ti tựa như hạt sương lạnh buốt, bay giữa bầu trời, rải lên mặt đất, đậu trên cánh từng cánh hoa. Giữa hậu hoa viên, thơm thảo cũng như bị cái lạnh giá của thời tiết làm cho sợ hãi, chỉ rúc mình sâu trong vỏ bọc co ro, không có loài hoa nào dám vươn mình khoe sắc. Chỉ riêng có loài hoa mai trắng nhìn như thật mỏng manh, lại vẫn kiên cường nở rộ trên cành, bất chấp cái lạnh giá buốt của mùa đông.

 

“Tại Trung ca. Mau…Nhanh một chút ah”

 

Một thiếu niên mới tầm 11 – 12 tuổi, trên mình mặc tử bào lộ ra dáng người thanh mảnh, nhỏ nhắn, gương mặt tuấn tú, vừa chạy phía trước, vừa lôi kéo, hô tên bạch y nam tử đi đằng sau, ánh mắt và nụ cười hồn nhiên trong sáng, tựa như đang vô cùng cao hứng. Từng bước chân dẫm lên trên tuyết in lại dấu vết lún sâu rõ ràng, nhưng chỉ một chút sau đã lại bị một đợt tuyết khác phủ đi xóa mất.

 

Bạch y nam tử phía sau nhìn y như vậy kích động lôi tay mình, cũng không hề khó chịu, ngược lại khóe môi còn đọng lại ý cười sủng nịch. Hắn chậm rãi bước đi, cố gắng níu lại bước chân hứng khởi của đệ đệ mình, còn không quên nhắc nhở

 

“Thiên Nhi. Chạy chầm chậm thôi kẻo ngã ah”

 

Nói còn chưa xong thiếu niên kia đã đứng dưới tàng mai trắng xóa, phủ đầy tuyết trắng, tử sắc trên y phục lại càng nổi bật dị thường. Nụ cười với má lúm đồng tiền tươi sáng càng làm y thêm khác biệt giữa cảnh sắc hoa viên. Mọi người ở đó nhìn thấy Tam hoàng tử chơi đùa, không khỏi cảm thấy vài phần kinh diễm. Tựa như y là sứ giả của thiên đường – là một tiểu thiên thần tuyết không vướng bụi trần, vô tình lạc tới nhân gian.

 

Kim Tại Trung lấy từ trên tay Tiểu Thịnh Tử y phục lông chồn trắng muốt, thoạt nhìn qua đã thấy ấm áp vô cùng, tiến tới gần đệ đệ, đem nó phủ lên người y. Cẩn thận buộc chặt nút thắt trên cổ áo, ôn nhu dặn dò

 

“Đệ vừa mới khỏe lại. Không nên chạy lung tung để bị nhiễm phong hàn. Biết chưa?”

 

Kim Hữu Thiên vẫn chưa hết vui mừng vì được ra ngoài ngoạn tuyết, hai má vì lạnh mà đỏ ửng, cười thật tươi ngoan ngoãn gật đầu

 

“Ân. Thiên Nhi đã biết, caca”

 

Nói xong lại quay đi chạy lung tung như tiểu hài tử tìm được trò vui, ở chỗ này vày vò nghịch ngợm, ở chỗ kia một chút chơi đùa. Tiếng cười trong trẻo vang vọng cả hậu hoa viên. Đột nhiên nghĩ nghĩ điều gì, y chạy lại chỗ Tại Trung vốn đang đứng một bên nhìn mình đùa nghịch, kéo tay hắn

 

“Ca~~~ Có thể biểu diễn kiếm pháp cho Thiên Nhi coi một chút không?”

 

Kim Tại Trung hơi bất ngờ hỏi lại

 

“Kiếm pháp? Lúc này sao?”

 

Kim Hữu Thiên gật đầu chắc chắn, lại mỉm cười lôi kéo dụ dỗ hắn

 

“Đúng ah. Thật lâu rồi đệ không được nhìn ca múa kiếm~~~”

 

Nhìn thấy ánh mắt vô cùng mong chờ của Tứ đệ, Tại Trung không cách nào từ chối đành đồng ý với y.

 

“Hảo. Hảo ah”

 

Nói rồi xoay người giơ tay. Lục Thanh Phong ở bên cạnh hiểu ý, liền hai tay dâng lên bảo kiếm quen thuộc của Thái Tử điện hạ. Này chính là “Tử Kỳ kiếm” – nổi danh bảo kiếm độc nhất vô song trong thiên hạ, do chính tay thần đồng kiếm pháp trước đây luyện ra, trên đời cũng chỉ có duy nhất một cái. Mà bảo kiếm này lại được “thần đồng kiếm pháp” ấy – cũng chính là sư phụ của Kim Tại Trung trao cho hắn trước khi xuất môn.

 

Rút ra bảo đao sắc bén, lộ ra chính là một bích kiếm màu lục, thoạt nhìn như trân ngọc minh châu. Mà khi ở trong tay Kim thái tử lại thập phần hòa hợp, tựa như chỉ có mình hắn mới xứng là chủ nhân đích thực của thanh bảo kiếm này.

 

Kiếm sắc lượn bay, vân phong đảo vũ. Lúc mạnh mẽ như bão táp mưa sa. Khi lại mềm mại uyển chuyển tựa lạc hoa lưu thủy. Ẩn ẩn, hiện hiện. Thoáng dừng, thoáng bước, khiến người khác si ngốc nhìn theo, không cách nào dứt ra được. Dưới những bông tuyết bay lượn giữa trời, bạch y phiêu lộng làm lòng người say đắm. Mà những đường kiếm ấy, lại tựa như chỉ vì một người mà múa ra!

 

Khi Kim Tại Trung dừng lại đã thấy ánh mắt si mê của cả một đám hạ nhân tùy tùng nhìn về phía mình. Hắn không khỏi bất đắc dĩ cười khổ. Kim Hữu Thiên là người tỉnh lại đầu tiên, vô cùng kích động mà lao về phía Hoàng huynh của mình

 

“Thật đúng là cao thủ tuyệt thế võ công ah. Tại Trung ca! Dạy đệ kiếm thuật được không? Được không?”

 

Kim Tại Trung bị y nháo tới mơ hồ, không biết làm sao. Hắn đành vỗ đầu y an ủi

 

“Thiên Nhi ngoan! Thân thể đệ từ nhỏ đã không khỏe, không hợp với vận động mạnh”

 

“Chính là vì thân thể không khỏe đệ mới muốn học võ để tăng cường sức lực ah. Với lại đệ cũng muốn có võ công để tự bảo vệ mình” – Kim Hữu Thiên không phục chu miệng phản kháng

 

“Chỉ cần đệ chăm chỉ ăn uống nghỉ ngơi, sẽ không phải lo sức khỏe không tốt. Còn chuyện kia, chỉ cần có ta ở bên, sẽ không ai dám làm hại đệ cả. Tại Trung ca sẽ bảo vệ đệ ah” – Kim Tại Trung vỗ nhẹ lên tóc y khuyên bảo. Nhưng Tam hoàng tử vẫn ương bướng không nghe.

 

“Nhưng đệ không muốn lúc nào cũng là gánh nặng cho ca, để ca phải lo lắng, bảo vệ. Nếu gặp địch nhân đệ cũng muốn có thể bảo vệ Hoàng huynh mà!” – hai mắt trong sáng nhìn Kim Tại Trung không chớp, lay lay tay áo hắn làm nũng – “Tại Trung ca~~~ Nhận đệ làm đệ tử đi mà ~~~Ahh”

 

Thái tử điện hạ, nổi tiếng gặp biến không đổi sắc mặt, giờ lại không cách nào chống đỡ được vẻ mặt khả ái đang cọ cọ bên mình kia, bất đắc dĩ thở dài nhận mệnh. Này là tại hắn nuông chiều quá hóa hư sao? Đối với yêu cầu của Thiên Nhi lại chưa bao giờ có thể cự tuyệt. Quả thật là phi thường thảm hại mà. Chính là Kim Tại Trung y lại cam tâm tình nguyện ah~~~

 

“Hảo hảo. Ta đồng ý dạy đệ, được chưa?”

.

.

.

Mùa đông Đông Phương quốc năm thứ 13. Triều đại Kim vương Kim Tại Quân.

 

Cả hoàng cung rực rỡ màu đỏ. Lồng đèn treo khắp nơi, trên cửa phòng và cột đình dán toàn bộ chữ “Hỉ”, hạ nhân đi qua đi lại nhộn nhịp, tiếng nói, tiếng cười, tiếng chúc mừng vang rộn khắp nơi. Chỉ nhìn qua thôi cũng biết nơi này có hỉ sự. Mà ngay cả ngoài thành, người dân hôm nay cũng tấp nập đông vui, bởi Thánh thượng ra lệnh miễn thuế ba tháng để chúc mừng quốc gia đại sự. Chính là Thái tử điện hạ – Kim Tại Trung cuối cùng cũng đồng ý lập phi!

 

Đèn đuốc sáng rực, bên ngoài không khí vẫn còn náo nhiệt, mọi người ai ai cũng xôn xao bàn tán hàn huyên. Từ quan đại thần, tới các vương phi, cách cách, phu nhân. Ai nấy đều cùng nhau nâng ly cung chúc Thánh thượng cùng Thái tử và Vương phi. Chính là trong hôn lễ quan trọng ấy, người ta lại không để ý thấy thiếu mất một Tam hoàng tử Kim Hữu Thiên luôn luôn vui vẻ cùng tinh nghịch – cũng chính Tứ đệ mà Thái tử điện hạ yêu quý nhất. Và hơn thế nữa, còn một chuyện có lẽ càng không ai phát hiện ra…Đó là ngay cả Tân lang quan trọng cũng đã bị tráo đổi…

 

 

Nghe thấy Lục Thanh Phong báo tin Kim Hữu Thiên không có trong đại lễ đường, Kim Tại Trung sốt ruột tới đứng ngồi không yên, ngay cả bộ hỉ phục trên bàn cũng không thèm quan tâm tới. Cái hôn lễ đại sự này hắn chưa từng thiết tha. Thậm chí ngay cả tân nương tử là tiểu thư của Trịnh thừa tướng hắn cũng còn chưa từng gặp mặt, hắn mới không cần vì thế mà quan tâm. Thứ hiện tại khiến hắn để ý nhất, chính là tung tích của Tứ đệ hắn mà thôi.

 

Chờ đợi mãi mà vẫn không thấy thuộc hạ tìm ra Kim Hữu Thiên, Kim Tại Trung bất chấp tất cả, bỏ lại hỉ phục, vọt ra ngoài tìm kiếm, quăng lại nhiệm vụ và đại cục hỗn loạn cho Nhị đệ là Kim Tuấn Tú cùng sư đệ là Thẩm Xương Mân cùng giải quyết. Hai người kia đáng thương không dưng bị họa lây ném trúng đầu, một bụng tức giận không có chỗ xả, cũng đành phải nín nhịn lấy đại cuộc làm trọng, cuống cuồng tìm người dịch dung thay thế cho vị Thái tử điện hạ siêu cấp bá đạo và vô trách nhiệm kia.

 

Đợi đến khi Kim Tại Trung tìm thấy Thiên Nhi của hắn ở “Minh Thụy đình viện” trong “Mộng Thường cung” cũng đã là lúc hoàng cung phải lên đèn. Tất cả mọi người hôm nay đều tập trung về đại điện làm lễ, vậy nên nơi này thập phần tĩnh lặng, duy chỉ có bóng người cô độc của thiếu niên kia.

 

Kim Hữu Thiên đứng đó, để mặc cho gió thổi qua người mình. Trên thân chỉ mặc y phục mỏng manh, thậm chí còn không khoác ngoại bào. Thói quen xấu này của y, mặc dù Kim Tại Trung đã nói bao nhiêu lần cũng không sửa nổi. Gương mặt thanh tú của thiếu niên vốn luôn tươi cười hòa đồng lúc này chợt sâu lắng và buồn man mác tới mức làm người ta phải đau lòng. Không biết hiện tại y nghĩ gì, nhưng chính là trong lòng vẫn nhịn không được thương xót.

 

Nhìn y phục mỏng manh bay trước gió, ánh mắt lúc nào cũng hồn nhiên trong sáng, chưa bao giờ vẩn đục tựa như thiên sứ hiện tại lại trở nên thê lương và ảm đạm của đệ đệ, lòng Kim Tại Trung thắt lại vì đau. Thiếu niên đứng kia chưa phát hiện có người tới, vẫn một mực im lặng nhìn lên ánh trăng bị khuyết mất một góc trên cao. Rồi bất chợt y rút ra cây ngọc địch trong áo, chầm chậm đưa lên miệng, bắt đầu thổi

 

“Giang hồ phân tranh, hận không ngừng

Phong vũ phiêu linh mấy xuân thu

Kẻ đến người đi đều là khách

Cô đơn như cũ cứa tâm can

Bao nhiêu tâm sự khó thốt lời

Một nửa yêu thương, nửa thẹn thùng

Nhi nữ si tình, kiếm vô tình

Chua chát đắng cay lòng đã trải”

 

(“Hoa Sở Tư”)

 

Âm thanh thống thiết lại bi thương của khúc địch “Hữu Sở Tư” mà Hữu Thiên thích nhất, vốn đã buồn, nay lại càng sầu hơn. Tại Trung có cảm giác như ngay cả tâm can mình cũng bị nỗi sầu thiên cổ ấy làm cho tan nát. Đợi cho giai điệu trầm buồn ấy chấm dứt, Thái tử điện hạ mới lên tiếng nhẹ nhàng gọi

 

“Thiên Nhi”

 

Kim Hữu Thiên nghe thấy giọng Hoàng huynh thì giật mình quay lại. Y không khỏi ngạc nhiên vô cùng. Lúc này, Tại Trung ca không phải đang cùng nữ tử của Trịnh thừa tướng làm lễ bái đường sao? Như thế nào lại chạy tới đây được? Y không phải là đang mơ chứ?

 

Nhưng sự tồn tại của Kim Tại Trung đối với Kim Hữu Thiên mà nói lại vô cùng rõ ràng, đến mức y không muốn thừa nhận cũng không được. Tam hoàng tử nhìn hắn chằm chằm, miệng cũng thành nói lắp bắp

 

“Tại…Tại Trung ca? Sao ca lại ở đây? Không phải ca đang làm lễ thành thân sao?”

 

“Vậy còn đệ? Tại sao đệ lại một mình trốn ra đây? Đệ có biết ta tìm đệ bao lâu rồi không?”

 

“Đệ…Đệ…” – Kim Hữu Thiên không cách nào đáp lại, chỉ có thể mím môi không trả lời

 

Kim Tại Trung nhìn vào ánh mắt lúc nào cũng ngập nước của đệ đệ, lúc này lại càng thêm buồn sầu, nhịn không được ở trong lòng thở dài bất lực. Hắn cởi ngoại bào của mình khoác lên người y, rồi mới ôm y vào lòng, thấp giọng ở bên tai y nói

 

“Ta xin lỗi, Thiên Nhi”

 

“Ca?” – Kim Hữu Thiên không biết hắn định nói gì, bị hành động của hắn làm cho mờ mịt

 

“…Vì đã không giữ lời hứa với đệ, đi cưới một nữ nhân làm thê tử”

 

Kim Hữu Thiên muốn đẩy hắn ra để nói, chính là Kim Tại Trung lại không chịu buông tay. Y đành bỏ cuộc, nhưng vẫn nhẹ giọng hỏi lại

 

“Ca nói gì vậy Tại Trung ca? Tại sao lại phải xin lỗi đệ vì chuyện ấy? Ca lẽ ra phải lập Thái tử phi từ rất lâu rồi. Vì chiếu cố đệ mà tới tận bây giờ mới thực hiện được, đệ là người có lỗi mới đúng!”

 

Kim Tại Trung ở trên vai y lắc đầu, vẫn không buông y ra

 

“Nếu có thể, ta tự nguyện không cần lập Thái tử phi mà ở bên cạnh cùng đệ cả đời như lời trước đây ta hứa”

 

Kim Hữu Thiên ngước mắt lên, cố gắng không để bản thân xúc động mà thất thố, bàn tay trên lưng hắn lại chỉ có thể vỗ vỗ lên vai, giả bộ cười trêu trọc

 

“Ca đang nói cái gì vậy nè? Trước đây đệ còn nhỏ không hiểu chuyện nên mới bắt ca hứa như vậy, không lẽ ca cũng giống như đệ coi là thật sao? Nam nhân thì phải lấy nữ nhân làm thê tử. Đó là chuyện kinh thiên nghĩa địa ah. Hơn nữa, ca còn là Thái tử điện hạ, sao có thể nói không lấy là không lấy. Mà…đệ cũng chỉ là đệ đệ của ca…không thể có khả năng ở bên ca cả đời…”

 

Từng lời nói nhẹ như lông hồng, nhưng chẳng khác gì có gai sâu, góc nhọn, đâm vào cào xé tâm can người ta. Là “không hiểu chuyện” nên mới hứa hẹn cả đời sao? Thực sự lấy thê tử mới là kinh thiên nghĩa địa sao?

 

Nhưng…sự thật chính là như vậy…Bởi vì…Hai người họ là nam nhân…Hơn nữa còn có thân phận “Huynh Đệ” ràng buộc…Nếu có cái tâm tư kia…Chính là phạm vào luân thường đạo lý…Vạn kiếp bất phục…Thiên địa bất dung…

 

Hết chương 4!

8 thoughts on “[Longfic Jaechun/Soulmate] Nhân sinh ảo mộng chương 4: Cùng trải qua kí ức (Tiếp)

  1. Bóc tem a bóc tem~ Chap này lúc đầu hảo ngọt còn khúc sau sao mà cảm thấy đau lòng thế a? Có khi nào đây chính là “bắt đầu của ngược luyến” k đây. Huhu! Hihi! *(@&@^@@^! E chả biết nên khóc hay cười a~. Nhưng mà mừng lắm a, ss; cứ típ tục fic như thế này, hảo thích a! Thương ss’ gê!!!!!!

    1. ừ,cũng bắt đầu ngược 1 chút rùi đó em, nhưng còn nhẹ ấy mà. em vừa nói ss cứ thế này, ss đã lại out cho vài bữa rồi, vậy nên cả nhà đừng ai khen Bông chăm chỉ nhá, không bạn lại delay thì chết =)))))))

  2. 1 ngày 2 fic soulmate đều có chap mới * phởn~ing*
    Và cả 2 đều bắt đầu tình trạng “ngược”
    Về tình về lí đều ko thể, sau này phát hiện ra thân phận Thiên Thiên bé bỏng còn quặn tim hơn …
    *lụi cụi đi chuẩn bị khăn giấy*
    Sẵn sàng chờ Bông tung hàng :((

    1. ss yên tâm, fic này thì chưa cần khăn giấy ah, cơ mà fic kia cũng sắp rồi ạ😀
      P/s: Em quên mất, tại viết 2 fic cùng lúc thành ra lộn tên anh Su :”) hì hì. em sửa ngay đây ạ thank ss nhé!

  3. Pingback: [Longfic Jaechun/Soulmate] Nhân sinh ảo mộng : Mục lục + Văn án | DBSK_2U_Soulmate

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s