[Longfic Jaechun/Soulmate] Nhân sinh ảo mộng chương 10

Chương 10: Tránh mặt

 

Quãng thời gian sau đó Kim Tại Trung thực sự làm như lời mà hắn đã nói trong buổi sáng hôm trước: không tới Mộng Thường cung tìm Kim Hữu Thiên cho dù chỉ là một lần!

 

Đối với chuyện so với việc thái dương mọc phía tây còn khó tin hơn này, tất cả mọi người trong hoàng cung đều cảm thấy mạc danh kì diệu, kẻ ngạc nhiên người khó hiểu. Đặc biệt là Nhị hoàng tử Kim Tuấn Tú và đại học sĩ Thẩm Xương Mân – những người thân thiết với hai người kia nhất, cũng là những người đã chứng kiến đồng thời hiểu tường tận thứ cảm tình mà hai huynh đệ họ dành cho nhau không phải chỉ một câu “thương yêu” là đủ.

 

Bất quá mỗi khi nhìn thấy vẻ mặt hắc sắc, u ám không có lấy một tia vui cười kể từ ngày đó của Kim Tại Trung bao nhiêu thắc mắc cùng lời nói đã sắp bật ra khỏi miệng đều bị hai người rất thức thời nuốt trở lại trong cổ họng. Cho dù bọn họ có tò mò đến chết cũng không dám chọc vào một Kim thái tử tâm trạng vô cùng tồi tệ như hiện tại. Mấy chục năm sống cùng không phải chỉ là vô ích, chí ít Kim nhị hoàng tử và Thẩm đại học sĩ đều hiểu hoàng (sư) huynh của mình lúc nào thì cần phải tránh đi.

 

 

Ngay khi còn chưa ai hiểu tại sao mối quan hệ giữa Kim thái tử và tứ đệ mà hắn yêu thương nhất trở nên xa cách thì lại có chuyện càng kì lạ hơn xảy ra, khiến tất cả mọi người đều mục trừng khẩu ngốc.

 

Đó là hiện tại Kim Tại Trung mỗi tối đều tới tẩm cung của Trịnh phi Trịnh Thu Trinh hoặc sẽ ở lại trong phòng Thái tử phi Nạp Lang Minh Tuệ tìm các nàng. Để làm gì thì có lẽ chẳng cần ai phải nói thêm nữa. Bọn họ là phu thê, làm chuyện của phu thê cần làm chính là chuyện kinh thiên nghĩa địa. Có ai đó trước đây đã từng đứng ở trước mặt hắn nói một câu như thế. Kim Tại Trung hắn vẫn còn nhớ như in.

 

Đối với sự thay đổi thái độ một cách chóng mặt của Kim thái tử mọi người đều lấy làm ngạc nhiên, ngay cả Kim vương Kim Tại Quân khi nghe nói cũng không tránh được có phần sửng sốt. Thú Trịnh phi về đã hơn 2 năm, mà lập Thái tử phi cũng qua ba tháng, trước đây chưa từng nghe tới chuyện Kim Tại Trung lai vãng tới tẩm cung của các nàng dù chỉ một lần chứ đừng nói tới việc thân thiết như ở lại qua đêm. Vậy mà hiện tại hắn ngày nào cũng tới tìm Nạp Lang Minh Tuệ và Trịnh Thu Trinh, quả thật là vượt quá mức tưởng tượng. Không lẽ nào sau hôm Thái tử phi tới diện kiến, lời Người khuyên bảo đã khiến Thái tử điện hạ suy nghĩ chính chắn hơn sao? Nhìn thế nào cũng không thấy giống hành vi của Kim Tại Trung hàng ngày.

 

Đồng suy nghĩ khó hiểu với Thánh thượng còn có đám Tuấn Tú, Xương Mân, hạ nhân trong Vĩnh Hòa cung và cả Trịnh phi Trịnh Thu Trinh nữa. Chỉ có duy nhất hai người không hề nghĩ như vậy.

 

Một là Thái tử phi Nạp Lang Minh Tuệ. Nói thừa, hiện tại Thái tử đã chịu tới tìm nàng còn đối với nàng giống như phu thê, mặc dù thái độ của Kim Tại Trung bình thường vẫn còn lạnh lùng xa cách nhưng so với trước đây đã là một bước nhảy vọt, nàng hạnh phúc vui mừng còn chưa kịp nói gì đến việc lo lắng suy nghĩ xem nguyên nhân vì sao hắn đột nhiên lại thay đổi như vậy. Chỉ cần Thái tử để ý tới nàng thì cho dù là vì bất cứ lý do gì nàng cũng không cần quan tâm.

 

Còn người thứ hai, chính là nguyên nhân làm cho Thái tử điện hạ đột nhiên khác lạ như bây giờ. Người mà đã từng nói với hắn, y muốn được tự đứng trên đôi chân của chính mình. Còn nói hắn là Thái tử cùng với Thái tử phi trò chuyện thân thiết là chuyện kinh thiên nghĩa địa không phải sao. Người đó chẳng phải ai khác chính là Tam hoàng tử Kim Hữu Thiên.

 

 

Bất quá có rất nhiều người không hề biết đến những chuyện khác của Kim Tại Trung.

 

Chẳng hạn như việc hắn đã rất rất nhiều lần giống như người vô thức bước chân tới trước cổng Mộng Thường cung, đến khi ý thức tỉnh táo lại liền giật mình khựng lại. Đôi bàn chân ngập ngừng không dám bước tiếp, cánh tay vươn ra dừng lại giữa không trung như muốn đẩy đi cánh cửa to lớn ngăn cách hắn với người bên trong. Nhưng rốt cuộc vẫn chưa một lần có đủ can đảm hạ thủ phá vỡ bức tường lớn sừng sững chia cách bọn họ.

 

Lục Thanh Phong ở phía sau nhìn chủ tử luôn luôn quyết đoán, lạnh lùng mà kiên định của mình lần đầu tiên lộ ra biểu cảm do dự không dứt khoát. Tựa như rất muốn mở cửa để gặp người ở bên trong mà lại không thể làm vậy. Một vẻ mặt bất lực không hợp với tính cách của Thái tử điện hạ mà y quen biết. Trong lòng Lục Thanh Phong chợt cảm thấy có chút gì đó đau lòng.

 

Y không biết rốt cuộc giữa Kim Tại Trung và Kim Hữu Thiên đã xảy ra chuyện gì khiến bọn họ phải tránh mặt như hiện tại. Nhưng y có thể cảm nhận được, mọi việc không hề đơn giản kiểu như giận dỗi hay hàng trăm lý do vớ vẩn khác mà bọn cung nhân nhàn rỗi đoán già đoán non. Càng không phải bởi vì Kim Thái tử không còn yêu thương Tam hoàng tử nữa. Cứ nhìn biểu cảm của hắn những lúc phải quay người bước đi khỏi địa phận Mộng Thường cung thì sẽ hiểu Kim Tại Trung có bao nhiêu bi thương và đau khổ khi làm như vậy.

 

 

Chẳng hạn như chuyện mỗi lần tới tẩm cung của Thái tử phi và Trịnh phi nương nương, Kim Tại Trung đều chỉ ở lại đó đúng một canh giờ. Làm những việc cần làm sau đó cho dù bọn họ có níu giữ thế nào hắn cũng sẽ rời đi. Và hắn cũng cương quyết không truyền hai người họ tới tẩm cung của mình, tựa như đó là cấm địa chỉ có người hắn thực sự yêu thương mới có quyền bước tới. Vậy nên cho dù là muốn làm chuyện ân ái phu thê cũng sẽ đích thân tới cung phi chứ không bao giờ cho phép các nàng đặt chân tới tẩm thất chính điện của mình.

 

Người thường không hiểu tại sao Kim Tại Trung lại làm vậy và mỗi lúc rời khỏi tẩm cung của Trịnh phi và Thái tử phi thì hắn sẽ đi đâu. Nhưng Lục Thanh Phong biết.

 

Mặc dù y không có khả năng đoán ra lý do gì khiến Kim thái tử lại hành động lạ kì như thế, tựa như mỗi đêm tới cung các nàng chỉ là việc mà hắn bắt buộc phải làm, một nghĩa vụ hắn không thể không thực hiện. Nhưng Lục Thanh Phong biết rõ, mỗi khi rời khỏi tẩm cung Kim Tại Trung đều tới Minh Thụy đình viện.

 

Đến đó Kim thái tử cũng không làm gì. Hắn chỉ lặng im đứng nhìn những đóa hoa sen đã sắp tàn rũ xuống trên mặt hồ lấp lánh ánh bạc. Sau đó lại ngẩng lên nhìn bầu trời thăm thẳm đầy sao. Trong ánh mắt kiên định lãnh khốc lúc ấy chợt lộ ra một tia mệt mỏi và mất mát xen lẫn cả với tịch mịch cô đơn.

 

Có đôi khi Kim Tại Trung sẽ rút cây ngọc địch quen thuộc của hắn ra sau đó đứng ngẩn người ngắm nhìn đến thất thần. Rồi bất chợt đưa lên bên miệng thổi một khúc “Hữu sở tư” mà trước đây Lục Thanh Phong đã từng được nghe qua rất rất nhiều lần. Bất quá ngày xưa không phải Kim thái tử tấu khúc địch này, mà là Tam hoàng tử Kim Hữu Thiên!

 

Âm thanh réo rắt bi hùng quanh quẩn vang vọng, giữa đêm khuya theo gió lan đi, nghe càng thêm thê lương mà bất lực. Hắn không giỏi thổi sáo. Thế nhưng duy nhất khúc địch này là có thể tấu được hoàn chỉnh. Chỉ bởi vì người kia đã từng nói rất thích bài này. Cũng là người đó mỗi ngày đều thổi cho hắn nghe, đến mức từng âm điệu, từng nốt nhạc như đã ăn sâu vào tiềm thức. Giống như sự tồn tại của người kia đối với hắn vậy.

 

Lục Thanh Phong không dám đoán bừa tâm tư của chủ nhân, nhưng thật sự đã có những khi y nhìn thấy, giữa những giai điệu bi thống của “Hữu sở tư”, trong ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng của Kim Tại Trung dâng lên một tầng hơi nước mông lung khó nắm bắt. Bất quá, y làm sao tin được, chủ nhân thường ngày lãnh khốc mạnh mẽ của mình lại có thể rơi lệ như bây giờ. Có lẽ chỉ là do y hoa mắt mà thôi.

 

Nhưng có một chuyện Lục Thanh Phong chắc chắn không phải do mình hoa mắt. Y thực sự đã nhìn thấy Kim Hữu Thiên, không chỉ một mà là rất nhiều lần đều dõi theo bọn họ. Nói đúng hơn, chính là dõi theo bóng dáng của Kim Tại Trung.

 

Mỗi khi xoay người rời khỏi Mộng Thường cung Kim thái tử đều một đường đi thẳng, chưa bao giờ từng một lần thử ngoảnh đầu nhìn lại, tựa như hắn sợ chỉ cần chính mình mềm lòng quay người thì sẽ chẳng thể có đủ can đảm mà bước tiếp nữa. Vậy nên hắn chưa bao giờ biết rằng ngay tại khoảnh khắc bóng hình hắn khuất sau ngã rẽ, sẽ có một người từ sau cánh cổng cao lớn kia xuất hiện rồi đứng đó ngắm nhìn hắn trong yên lặng đến ngây người. Cho dù đó chỉ là vài tích tắc ngắn ngủi.

 

Lần đầu tiên Lục thị vệ nhìn thấy Tam hoàng tử mở cửa bước ra, y còn tưởng Kim Hữu Thiên chỉ là vô tình xuất hiện, vốn định lên tiếng gọi Kim Tại Trung dừng lại. Nhưng bất ngờ là ngay khi y còn chưa kịp mở miệng đã thấy từ phía bên kia, Kim Hữu Thiên nhanh chóng dùng ngón tay chặn lên môi, ra hiệu cho y đừng nói gì cả. Lời đã ra đến bên miệng vì một động tác ấy mà nghẹn lại thu về.

 

Kể từ sau đó, mỗi lần hai chủ tớ bọn họ đến Mộng Thường cung, những hành động và thái độ kì quặc ấy lại lặp đi lặp lại đến mức Lục Thanh Phong đã dần quen thuộc thành thói quen. Y đã không còn có ý định gọi chủ nhân của mình nữa. Nhưng chính là Lục Thanh Phong chẳng thể hiểu ra sao. Rõ ràng hai người bọn họ muốn gặp nhau lại cố tình không gặp. Một người thì không dám bước vào, một người lại chỉ đứng từ xa nhìn lại. Quả thật là hết sức mạc danh kì diệu.

 

Cho đến khi nhiều lần nhìn thấy Kim Hữu Thiên ở một góc khuất sau Minh Thụy đình viện ngẩn người nhìn Kim Tại Trung tấu khúc “Hữu sở tư” Lục Thanh Phong thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa. Thời gian dài vừa qua, một mình y phải chứng kiến, phải giữ cái bí mật ngốc nghếch giữa hai con người này quả thật khiến y nghẹn lời lắm rồi. Bao nhiêu lần khi thấy ánh mắt buồn rầu không chút khoái hoạt của chủ tử, y quả thật muốn bất chấp tất cả nói cho hắn biết sự thật về Tam hoàng tử, nhưng chẳng hiểu sao lời nói cứ tới bên miệng lại bị hình dáng lẻ loi cô độc của người kia làm chặn lại, chẳng thể thốt ra ngoài. Lục Thanh Phong nghĩ có lẽ y không nên nhiều chuyện như vậy. Nếu Kim hoàng tử muốn sẽ tự xuất hiện trước mặt hoành huynh của mình, không cần tới lượt y phải đứng ra nói thay.

 

Nhưng mà hôm nay, không biết đã là lần thứ bao nhiêu Lục Thanh Phong phải giả bộ coi như không nhìn thấy bóng dáng của người đang trốn phía sau kia. Mà Kim Tại Trung lại quá mức nhập thần vào nỗi tương tư trong khúc địch, căn bản không thể phát hiện ra người mà mình ngày nhớ đêm mong căn bản lại chỉ cách mình có vài chục bước chân.

 

Lục Thanh Phong càng đứng càng cảm thấy khó chịu. Y quả thực không muốn nhìn hai vị chủ tử cứ mãi sống trong cảnh hiểu lầm như vậy, đặc biệt là Kim Tại Trung. Bây giờ hắn đã không còn giống trước đây nữa. Hiện tại ngay cả cười một cái hắn cũng lười làm. Trước kia cho dù có lạnh lùng băng lãnh đến đâu, nhưng chỉ cần ở cạnh Kim Hữu Thiên thì bao nhiêu hàn khí xung quanh hắn đều bị nụ cười ấm áp xinh đẹp của y làm cho tiêu tán hết. Chính là mấy tháng nay, không có người kia bên cạnh, lãnh khí kết lại xung quanh hắn ngày càng nồng đậm, tới mức chẳng ai dám đến gần hỏi han, chỉ sợ bị bá khí lạnh như băng của Kim thái tử làm cho chết cóng.

 

“Thiên nhi”

 

Đang suy nghĩ đến thất thần, đột nhiên nghe thấy âm thanh đã lâu lắm rồi không thấy qua, Lục Thanh Phong có chút giật mình ngẩng đầu lên. Chỉ hai từ ngắn ngủi nhưng cũng đủ khiến y cảm nhận được hiện tại trong lòng hắn có bao nhiêu bi thương và đau lòng. Ngữ khí ôn nhu mềm mại chỉ dành riêng cho một người, nhưng lúc này lại chất chứa không biết bao nhiêu mệt mỏi cùng bất lực càng làm cho người nghe cảm thấy thương tâm.

 

Rõ ràng đã thu hết can đảm quyết tâm muốn nói ra sự thật cho Kim Tại Trung biết, nhưng sau khi nghe thấy hai từ ngắn ngủi kia, bao nhiêu lời muốn nói lại một lần nữa bị nuốt trở về. Y theo bản năng quay đầu nhìn về một góc khuất phía sau. Đúng như dự đoán liền thấy người kia vội vàng xoay người, bóng dáng gầy gò nhỏ bé lẫn vào bóng đêm tĩnh mịch.

 

Lục Thanh Phong cúi đầu nén một tiếng thở dài. Đúng là Kim Hữu Thiên cũng đã nghe thấy hai từ ngắn ngủi mà trong lúc vô thức Kim Tại Trung thốt ra khỏi miệng. Bởi vì…dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi y quay người, Lục Thanh Phong vẫn kịp nhận ra ánh mắt xinh đẹp kia lấp lánh nước. Nhìn thật thương tâm…

 

 

 

 

Rồi sau đó, cái bí mật nhỏ bé ngốc nghếch giữa Kim hoàng tử và đại nội thị vệ vẫn cứ mãi duy trì, riêng Kim Tại Trung chưa bao giờ được biết đến chuyện đó. Giữa lúc ấy, từ trong cung của Trịnh phi truyền đến tin mừng. Trịnh Thu Trinh đã hoài thai. Thậm chí ngự y còn cho biết đó là song thai long phượng khiến tất cả mọi người trên dưới trong hoàng cung đều vui mừng, đặc biệt là đương kim thánh thượng, người đã mong chờ điều này từ rất rất lâu. Chỉ trừ có một người ngược lại vô cùng tức giận. Ân, không ai khác chính là Thái tử phi Nạp Lang Minh Tuệ. Trong ngày biết tin, thái tử phi nộ khí xung thiên đến mức không một ai dám tới gần. Kể ra cũng dễ hiểu thôi. Rõ ràng nàng là Thái tử phi, lại cũng được Kim Tại Trung sủng hạnh như nhau, vậy mà tại sao chỉ có mình Trịnh Thu Trinh kia hoài thai? Lại còn là long thai. Bảo nàng như thế nào mà không sinh khí cho được.

 

Bất quá hiện tại trong cung chẳng ai còn muốn để ý đến tâm tư nhỏ nhen ấy của Nạp Lang Minh Tuệ. Bởi vì hoàng thượng vừa mới hạ chỉ nhân dịp sinh thần sắp tới của mình sẽ tổ chức một buổi tiệc lớn để chúc mừng đại song hỷ, mời tất cả đại thần trong cung tới dự. Ngoài ra còn thông cáo thiên hạ tin mừng, giảm sưu thuế một năm để cho người dân cả nước chung vui ăn mừng.

 

 

Rất nhanh sau đó liền đến ngày mở tiệc công. Đến lúc ấy cho dù không muốn thì Kim Tại Trung và Kim Hữu Thiên cũng sẽ phải giáp mặt với nhau. Bất quá cả hai bọn họ đều không ngờ lại hội ngộ sớm như vậy.

 

Ngay khi bước chân tới cổng sau ngự hoa viên – nơi diễn ra buổi tiệc – Kim Tại Trung đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của người nào đó cũng đang từ hướng ngược lại đi vào.

 

Đến lúc này nếu mà coi như không nhìn thấy nhau thì quá mức thất thố và ngượng ngùng rồi. Bất quá Kim Tại Trung không biết phải dùng thái độ và biểu cảm nào để đối diện với người kia. Rõ ràng rất muốn gặp y, nhưng khi nhìn thấy y rồi, trái tim vừa vui mừng lại vừa đau nhói.

 

Cả hai cùng không hẹn mà dừng bước chân, rồi cứ như vậy bất động đứng nhìn nhau. Không khí quá mức quỷ dị đến nỗi Lục Thanh Phong vốn muốn ở lại cũng không thể chịu nổi nữa liền nhanh chân rời đi, nhân tiện kéo theo một Tiểu Thuận Tử ngốc nghếch đang đứng đần mặt ra phía sau Kim Hữu Thiên, trả lại không gian cho hai người bọn họ nói chuyện.

 

“Tại…Tại Trung ca”

 

Cách xưng hô vốn vô cùng quen thuộc trước đây, hiện tại để nói ra lại tốn không ít khí lực. Đột nhiên trong lòng Kim Hữu Thiên cảm thấy dường như mình đã quá tàn nhẫn với bản thân và đặc biệt là đại ca. Rõ ràng là đang tốt đẹp, tại sao lại cứ bắt buộc phải khiến hai người đi tới mức không thể nhìn nhau một lần mới thỏa nguyện chứ. Y làm như vậy, đối với y và cả hắn mà nói, rốt cuộc là đúng hay sai, là tốt hay không?

 

Kim Tại Trung lặng yên nhìn tứ đệ đang đứng ở trước mặt. Nghe thấy y vẫn giống trước đây, ôn nhuận gọi tên mình, ánh mắt xinh đẹp đang nhìn mình, bờ lông mi cong vút chớp chớp rung động. Trong lòng nổi lên một nỗi xúc động muốn bước lên, không quan tâm đến hậu quả hay bất cứ thứ gì khác mà ôm chặt y vào lòng, không bao giờ buông ra nữa.

 

Nhưng những lời Kim Hữu Thiên nói trước đây đột nhiên lại vang lên bên tai, tựa như thần chú khóa chân hắn lại không cho bước tiếp. Trong khoảnh khắc nội tâm đấu tranh kịch liệt, Kim Tại Trung phải cúi đầu, mím môi, nắm chặt tay lại mới có thể kiềm chế chính mình xúc động, không làm ra hành động thất thố gì.

 

Hắn ngẩng đầu lên, cố gắng điều chỉnh để cho ánh mắt mình không lộ ra bất cứ một tia bi thương và khát vọng nào, thật lâu sau đó mới chầm chậm lên tiếng

 

“Tam hoàng tử” – âm thanh lạnh lùng và xa cách đến ngay cả hắn cũng cảm thấy ngạc nhiên.

 

Kim Hữu Thiên gần như kinh ngạc mở tròn mắt trước cách xưng hô xa lạ đầy khách sáo mà lần đầu tiên y nghe thấy. Rồi sau đó lại cúi đầu, cố gắng giấu đi ánh mắt đầy thương tổn của mình, nhỏ giọng

 

“Caca. Chúc mừng ca và Trịnh phi…”

 

Kim Tại Trung không ngờ được câu đầu tiên mà y nói với hắn sau bao tháng xa cách lại là như vậy, đột nhiên cảm thấy vô cùng tức giận. Kim thái tử lạnh lùng ngắt lời, trong câu nói chứa đầy sự châm chọc

 

“Đây không phải là điều mà Tam hoàng tử luôn muốn sao? Ta chỉ là đang cố gắng thực hiện “ước nguyện” của Tam hoàng tử thôi”

 

“Tại Trung ca…Không phải…Đệ…” – Kim Hữu Thiên muốn giải thích nhưng rốt cuộc lại chẳng biết phải nói sao cho đúng. Không lẽ lại nói y làm vậy tất cả chỉ là vì hắn thôi sao? Có thể tin ư?

 

“Sao? Không lẽ ta có nói gì không đúng?”

 

Tam hoàng tử chỉ biết cúi đầu im lặng. Kim Tại Trung thấy y không nói gì tâm cũng trùng xuống. Kì thật khi hỏi câu vừa rồi, chính hắn cũng đã ngốc nghếch mà mong chờ một tia hy vọng nhỏ bé rằng y sẽ giải thích, sẽ nói tất cả chỉ là hiểu lầm. Bất quá, dường như chỉ có mình hắn là tâm si vọng tưởng mà thôi.

 

“Nếu như không có chuyện gì ta đi trước. Tam hoàng tử cũng không nên đến trễ, bữa tiệc sắp bắt đầu rồi”

 

Ngay khi Kim Tại Trung xoay người dạm bước đi, từ phía sau Kim Hữu Thiên vốn đang yên lặng lại đột ngột lên tiếng

 

“Tại Trung ca…Lẽ nào huynh không thể cùng đệ nói chuyện như trước kia sao? Huynh…có thể đừng…giận đệ nữa được không?”

 

Kim Tại Trung khựng lại nhưng cũng không hề quay đầu để nhìn y. Hắn trầm mặc một lúc thật lâu, tới mức không khí tựa như sắp đóng băng mới mở miệng cho y một cái đáp án lạnh lùng

 

“Không phải ta không muốn cùng đệ như trước kia. Đệ mới là người nói chúng ta đừng như vậy nữa. Hiện tại đệ lại nói ta có thể quay lại hay không. Đệ nghĩ ta có thể không giận đệ sao? Vốn chính là đệ đã đẩy chúng ta vào con đường này”

 

“Không phải đâu Tại Trung ca. Hãy nghe đệ nói. Kì thật đệ sắp phải…” – Kim Hữu Thiên gần như là vội vàng gấp gáp nói ra những lời này, bất quá Kim Tại Trung lại không muốn nghe. Ngay khi Kim Hữu Thiên còn chưa nói hết câu, hắn đã lạnh lùng bước đi, bỏ lại y với câu nói dở dang. Cũng bỏ qua một ánh mắt đau đớn bi thương đã ngập nước ở phía sau.

 

Nhưng đó không phải vì Kim Tại Trung không muốn nghe Kim Hữu Thiên giải thích, mà là hắn không dám nghe. Bởi vì hắn sợ chính mình sẽ lại mềm lòng. Hiện tại Trịnh phi đã hoài thai. Nếu hắn còn không dứt khoát, người bị tổn thương cũng chỉ có mình Kim Hữu Thiên mà thôi.

 

 

 

Bữa tiệc được tổ chức trong hoa viên đúng vào ngày rằm, ánh trăng cùng đèn lồng hòa quyện chiếu sáng cả một góc hoàng cung, đẹp đến mê hoặc lòng người. Các đại thần, phi tần, cung nữ, vương phi, kẻ nói người cười, ai nấy đều vui vẻ. Chỉ có riêng Kim Tại Trung ngũ vị tạp trần một mình uống rượu, hết ly này đến ly khác, không để ý tới bất kì ai, càng cố tình không nhìn đến một ánh mắt ở phía đối diện vẫn luôn dõi theo hắn chằm chằm.

 

Cho đến khi gần kết thúc buổi tiệc, ý thức đã ngà ngà say của Kim Tại Trung mới thanh tỉnh lại. Bởi vì Kim thái tử nghe thấy rõ ràng. Ở trên vị trí chủ thượng, đương kim hoàng thượng vừa mới tuyên bố rõ ràng một đạo chỉ.

 

Ba ngày tới, Tam hoàng tử được phong làm đại soái, thân chinh dẫn quân tới Giang Nam thành, dẹp đám phản loạn Phác triều đang nổi loạn dấy binh.

 

Bên tai Kim Tại Trung không còn nghe thấy bất cứ âm thanh gì nữa, chỉ còn vang vọng mỗi thông tin ba ngày nữa Kim Hữu Thiên sẽ xuất quân, xuất quân…lại còn là Giang Nam xa xôi cách trở vạn dặm…

 

 

End “chương 10”!

 

 A/N: Ừ thì bạn công nhận là vì bạn không được đi coi 3 đứa mà phải ở nhà tự kỉ nên bạn mới “điên” quất cái chap nó chẳng vui vẻ gì. Kệ bạn, ai bảo bạn đang “đắng lòng” chứ :3

Advertisements

10 thoughts on “[Longfic Jaechun/Soulmate] Nhân sinh ảo mộng chương 10

        1. vụ ngược mình Trung ca thì ss chào thua rồi em ơi. cái này là hai bạn trẻ tự ngược nhau rồi đông đảo đội ngũ nhân vật phụ hùa vào ngược 2 bạn, ss bó tay không cứu nổi ah~~~ *lui về 1 góc tự kỉ*
          ps: ss không dám hứa HE ở chính văn đâu em, nói vậy chắc em cũng đoán ra được ý ss rồi nhỉ? *đập đầu vào tường* ss không muốn nhưng…nếu được ss sẽ viết phiên ngoại HE thôi em

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s