[Jaechun/Soulmate] Nhân sinh ảo mộng chương 21

Chương 21:

1368068698642

            Tâm trạng Kim vương Kim Tại Trung vì buổi chầu sáng sớm mà trở nên tồi tệ. Đám cung nhân nhận thấy vẻ mặt u ám xám xịt của chủ thượng nhà mình, ai cũng không có lá gan dám mở miệng nói một câu, tự giác đi nhẹ nói khẽ tránh chọc giận vào ngọa long lúc nào cũng trực phun trào hỏa nộ. Ngay cả Lục Thanh Phong thường ngày thân cận vốn đã trầm lặng, nay lại càng trở nên lãnh đạm gấp bội. Chuẩn mực một ảnh vệ cấp cao. Không cười, không nói!

 

            Vốn dĩ mấy người bọn họ chỉ biết trông đợi Tam vương gia mau chóng hoàn thành công việc trở về, có như vậy oán khí bên người Hoàng thượng mới có thể tiêu tán hết, mà những hạ nhận nhỏ bé như bọn họ cũng tránh được một oan kiếp. Bất quá chờ hoài chờ mãi, chờ suốt từ sáng sớm qua ngọ thiện, đến gần vãn chiều, thái dương đã sắp khuất dạng vẫn không thấy bóng dáng vị “cứu tinh” kia đâu.

Trong khi đó sắc mặt Kim Tại Trung cũng đen theo cấp số nhân, nộ khí tích lại quanh người càng nhiều, lạnh tới mức không ai dám lại gần.

            Mãi tới tận khi trời ngà ngà tối, dường như chịu không nổi nữa, Kim vương mới quẳng hết lại đám tấu chương quân công vừa mới bị mình dùng sức “tàn sát” phê duyệt, phất long bào một đường rời Vĩnh Hòa cung, chỉ mang theo một mình Lục Thanh Phong đi tìm người nào đó cả ngày cũng không thèm ló mặt tới gặp hắn.

Lúc bóng dáng anh tuấn ngút trời khuất sau cánh cổng to lớn, đám thái giám cung nữ mới dám thở ra một hơi, cảm tạ thiên gia vẫn giữ cho cái đầu bọn họ gắn liền trên cổ.

Có trời mới biết, mỗi khi Kim thánh thượng tức giận, không khí áp lực cùng cực tới mức nào. Mà từ trước đến nay, dường như mỗi lần hắn phát ra nộ khí đều vì chuyện liên quan đến Phác Hữu Thiên cả. Tựa như cái lần hai người bọn họ “chiến tranh lạnh” ấy. Ba tháng đó, cả Vĩnh Hòa cung như chìm trong nghĩa địa lạnh lẽo u tối không có ánh mặt trời. Chỉ nghĩ lại thôi cũng đã cảm thấy sống lưng mình lạnh ngắt.

.

.

.

Bước vào Mộng Thường cung, cảm thấy không khí ở đây có chút không thích hợp, bất quá tâm trạng Kim Tại Trung lúc này cũng không còn kiên nhẫn để mà tìm hiểu nguyên nhân nữa. Điều duy nhất hắn muốn làm bây giờ chỉ đơn giản là nhìn thấy Phác Hữu Thiên để bình ổn lại trái tim đang loạn nhịp mà thôi.

Tiểu Thuận Tử vừa thấy Kim vương tới cũng không dám nhiều lời như mọi khi, chỉ bẩm báo Tam vương gia đang ở trong phòng, sau đó một đường kéo Lục Thanh Phong rời đi, mặc cho y vẫn còn chưa hiểu đầu đuôi chuyện gì. Kim Tại Trung nhạy cảm đoán nhất định đã có chuyện xảy ra, nhưng hắn cũng không vội hỏi. Trước khi vào phòng, chỉ hạ lệnh cho Tiểu Thuận Tử đi chuẩn bị vãn thiện. Hắn sẽ cùng Phác Hữu Thiên và Kim Tuấn Khải dùng cơm chiều.

Vào trong rồi cũng không phải ngay lập tức liền nhìn thấy được thân ảnh mà mình mong nhớ. Tới tận khi đi vào thư phòng rồi, Kim Tại Trung mới có thể thấy bóng dáng cao gầy của Phác Hữu Thiên ở bên cạnh cửa sổ.

Y đứng đó, nhãn thần mênh mang nhìn ra cảnh sắc bên ngoài. Mai trắng vẫn nở rộ giữa tiết trời giá rét, cao ngạo mà kiên cường, cô độc mà thanh khiết, tựa như không thứ gì có thể làm nó vấy bẩn.

Thỉnh thoảng một trận hàn phong nổi lên, qua cửa sổ lùa vào trong phòng khiến tóc đen bay tán loạn. Vài hạt tuyết nhỏ cũng theo đó đậu lên người y, vương trên vai áo bạch sắc, thậm chí cả hàng lông mi dày cong vút cũng bị mấy hạt phủ lên.

Y tựa như một thiên sứ xinh đẹp nhưng cô độc giữa đất trời bao la rộng lớn. Nhìn khoảng không mênh mông trước mặt, muốn được dang rộng đôi cánh bay đi, tìm lấy một bầu trời tự do cho riêng mình, giống như ý nghĩa trong cái tên “Hữu Thiên” mẫu thân đặt cho y.

Thế nhưng, cánh cửa này trói buộc y. Hoàng cung này trói buộc y. Và quan trọng hơn là tình yêu với người kia níu giữ bước chân của y. Khiến Phác Hữu Thiên chấp nhận bỏ đi đôi cánh của mình, chấp nhận cả đời ở lại nơi này, chôn vùi cả lý tưởng và nhân sinh quan của mình, chỉ mong đổi lấy mộng thường luyến ái.

Thế nhưng…

Bỏ ra hết thảy để đánh đổi, đến tột cùng thứ y nhận lại sẽ là gì đây?

.

.

.

“Thiên nhi, đệ đang làm gì vậy?”

Khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt miên man ngập nước của Phác Hữu Thiên, cảm nhận được tâm tư bối rối của y, không hiểu sao Kim Tại Trung lại đột nhiên cảm thấy hoảng hốt. Hắn chợt sợ mình sẽ không thể giữ được người này ở bên mình cả đời. Hắn sợ một ngày nào đó, y sẽ mọc cánh bay khỏi vòng tay bảo hộ của hắn, không cần hắn che chở chiếu cố như hiện tại nữa.

Phác Hữu Thiên nghe thấy âm thanh trầm thấp bên tai, sau đó một vòng tay ấm áp quen thuộc từ phía sau vòng qua ôm lấy người y, suy nghĩ vẩn vơ trong phút chốc liền tan biến vô tung vô ảnh. Y thực sự vẫn tham luyến hơi ấm của người này, ôn nhu của người này, yêu thương của người này. Một chút cũng không cam tâm rời bỏ hắn.

Phác Hữu Thiên thu hồi biểu tình bi thương, quay người lại, đối với hắn nở một nụ cười ấm áp tựa xuân quang

“Không có gì, đệ chỉ đang suy nghĩ vẩn vơ thôi”

Kim Tại Trung thông minh như thế, hiểu Phác Hữu Thiên còn hơn cả chính con người y, như thế nào có thể không nhận ra người này đang có tâm sự. Bất quá, nếu y đã không nói, hắn cũng sẽ không gượng ép. Chỉ là hắn sẽ dùng cách khác để chia sẻ cùng y, giúp y gánh bớt những khó khăn.

“Đệ đang họa sao?” – chợt nhận thấy bức tranh đang trải trên bàn, nét mực còn mới nguyên, Kim Tại Trung liền rời đi chú ý của Phác Hữu Thiên. Nhưng khi vừa nhìn vào nội dung bức họa, hắn không khỏi hơi nhíu mày – “Tại sao lại chỉ họa có mình ta?”

Trong bức tranh quả thật chỉ có một hình bóng nam tử anh tuấn, tiêu sái mà đơn độc đứng trên đỉnh thái sơn, đưa mắt nhìn ra thiên hạ.

Phác Hữu Thiên không nghĩ hắn lại có thể vừa nhìn đã thấu hiểu tâm ý của mình khi vẽ bức họa này, chỉ có thể hạ lông mi, trầm ngâm.

“Tại sao đệ không đứng cùng ta? Đệ muốn một mình ta cô độc giữa thiên hạ này sao Thiên nhi?”

Phác Hữu Thiên bị câu nói của Kim Tại Trung làm cho khó xử, vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt vừa mất mát vừa lo sợ của hắn, y không khỏi cảm thấy áy náy cùng khổ sở, vội lên tiếng giải thích

“Không phải. Đệ sao có thể muốn để huynh một mình cô độc chứ. Nhưng ở bên cạnh thiên tử…vị trí này đệ có thể danh chính ngôn thuận mà đứng sao?”

“Thiên nhi, có phải đệ đã nghe ai nói gì không?” – Kim Tại Trung dường như đã mơ hồ nhận ra vì sao hôm nay Phác Hữu Thiên và mọi người ở Mộng Thường cung lại khác lạ như vậy. Để hắn biết kẻ nào nhiều lời khiến bảo bối của hắn lo lắng, hắn nhất định sẽ cho lăng trì tùng xẻo, quăng ra biên giới để làm bạn với đám mãnh thú ngoài kia.

(Tiểu Thuận Tử đang lảm nhảm cùng Lục Thanh Phong không hiểu sao đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát. Mà Nạp Lang Minh Tuệ cùng lúc ấy cũng không khỏi rùng mình mấy cái).

Phác Hữu Thiên cũng không giấu hắn nữa, chần chừ một chút rồi mới nói:

“Hoàng huynh. Để đệ rời cung đi!”

Trong nháy mắt, sắc mặt Kim Tại Trung liền trầm xuống. Hai hàng lông mày nhíu chặt, vừa nhìn đã biết là hắn rất không vui.

“Không được! Ta sẽ không bao giờ chấp nhận” – hắn cố chấp ôm y vào lòng, siết chặt vòng tay khiến Phác Hữu Thiên cảm thấy có chút khó thở – “Tiểu Thiên ah, đệ không cần để ý những lời ngoại nhân nói. Ta sẽ không bao giờ để đệ rời xa ta đâu.”

Phác Hữu Thiên không giãy giụa, để Kim Tại Trung bá đạo ôm mình.

“Nhưng các vị quan thần sẽ không đồng ý. Bọn họ nhất định sẽ dâng tấu chương khuyên can huynh a. Chi bằng để đệ dọn ra ngoài ở, sẽ bớt lời ra tiếng vào dị nghị…”

“Bọn họ thích vậy cứ để cho bọn họ dâng, ta cũng sẽ không đọc, càng đừng nói đến việc phê duyệt. Còn kẻ nào có lá gan dám ở trước mặt ta dị nghị chính là đã chán sống rồi!” – trong lời nói có chút ngang bướng bất chấp, lộ ra vài phần trẻ con.

Phác Hữu Thiên nghe hắn nói, không khỏi cảm thấy người này cũng có lúc thật ương bướng cố chấp như tiểu hài tử. Thật sự không giống với hình ảnh một quân vương cao cao tại thượng thường ngày. Có lẽ chỉ những khi ở bên cạnh Phác Hữu Thiên, hắn mới có thể bỏ xuống mọi lớp mặt nạ ngụy trang, bộc lộ ra toàn bộ con người thật của chính mình.

“Nếu bọn họ lại như sáng nay, tất cả đến trước đại điện quỳ xuống khuyên ngăn huynh thì sao?”

“Vậy cứ để bọn họ quỳ. Ta cũng không ngại để quân thần suốt ngày chỉ ngồi trong nhà cao cửa rộng của mình có cơ hội phơi nắng vài lần”.

“Huynh…” – Phác Hữu Thiên thực sự là bó tay luôn với hắn rồi. Đây là lời mà một thiên tử nên nói sao? – “Sao có thể cố chấp như vậy ah?”

Kim Tại Trung buông y ra, hôn nhanh lên chóp mũi y một cái, mỉm cười

“So với đệ, bọn họ có là gì. Đừng nói đến chỉ là quỳ một ngày trước đại điện, cho dù đám người đó có đồng loạt dâng tấu từ quan để uy hiếp, ta cũng đồng ý hết. Ta nói rồi, không ai có thể mang đệ rời khỏi ta. Không ai cả!”

Đối với sự bá đạo này của Kim Tại Trung, Phác Hữu Thiên vừa thấy ấm áp lại có chút đau lòng. Hắn cố chấp níu giữ y như thế. Nếu một ngày thực sự bọn họ phải rời xa nhau, vậy thì hắn và y phải làm sao đây?

“Tại Trung ca…Đừng đối tốt với đệ như vậy có được không? Nếu không đệ sợ, một ngày nào đó, lỡ như đệ phải xa huynh, đệ…”

“Không!” – Kim Tại Trung dùng tay che miệng Phác Hữu Thiên lại, khẽ lắc đầu không cho y nói tiếp – “Sẽ không có ngày đó đâu!” – hắn nhìn sâu vào ánh mắt y, tựa như muốn dùng nhu tình trong mắt mình bao phủ lấy Phác Hữu Thiên, khiến y trầm luôn, khiến y không cách nào thoát ra được – “Đệ có biết tại sao ta phải làm Hoàng đế Đông Phương quốc không?”

“…”

“Ta vốn không muốn vương vị này. Bởi vì nếu ta làm Hoàng thượng, áp lực, trách nhiệm, khó khăn, mọi thứ đặt lên vai ta, lên vai đệ và tình yêu của chúng ta ngày càng nhiều. Nhiều đến mức có thể khiến ta và đệ phải mệt mỏi, thậm chí là muốn buông tay. Thế nhưng ta lại không thể không làm. Bởi vì chỉ khi ta có được quyền lực tối thượng trong tay, ta mới có đủ khả năng bảo hộ đệ khỏi những tổn thương, không để ai có thể làm hại đệ.

Quyền lực này, ta không cần. Danh vọng này ta không ham. Nhưng vì sinh ra đã mang dòng dõi đế vương, vậy thì ta chỉ có thể lựa chọn dùng quyền lực ấy, vương vị ấy để giữ đệ an toàn ở bên cạnh ta.

Cho dù có bị người đời cười chê, thế nhân nói mình là hôn quân, ta cũng không quan tâm. Nếu không có đệ, ta cần gì thiên hạ này nữa. Thứ duy nhất ta muốn chỉ là cùng đệ và Tuấn Khải có một cuộc sống bình dị như những người bình thường mà thôi.”

.

.

.

.

.

“Tại Trung ca, huynh đã bao giờ điều tra về thân thế của đệ chưa?”

Kim Tại Trung bị câu hỏi đột ngột của Phác Hữu Thiên làm cho hơi giật mình. Hắn buông bát cơm trong tay xuống, nhìn y chăm chú

“Tại sao tự nhiên đệ lại hỏi chuyện này?”

Phác Hữu Thiên mở to mắt, một bộ dáng hồn nhiên đầy vô tội (?)

“Đệ chỉ là tò mò chút thôi ah! Dù sao đệ cũng muốn biết gia thế của mình như thế nào”

Kim Tại Trung nhìn vẻ mặt ngây thơ (?) của người trước mặt, trong đầu tự nói có lẽ là bản thân hắn mẫn cảm quá mức rồi. Làm sao Thiên nhi có thể biết về thân phận thực sự của đệ ấy được chứ. Nghĩ vậy, hắn thu hồi ánh mắt, vươn tay gắp cho y một miếng thức ăn, bày ra bộ dáng rất tự nhiên mà đáp

“Ta cũng đã từng điều tra, bất quá thực sự không tra ra cái gì”

Đừng trách hắn nói dối. Hắn cũng chỉ vì không muốn mất đi y mà thôi!

“Bất quá, ta nói rồi. Cho dù đệ có là ai ta cũng không quan tâm. Ta sẽ vẫn thương đệ yêu đệ nhiều hơn bây giờ”

Phác Hữu Thiên hơi kéo khóe môi, gật nhẹ đầu.

“Vậy ngày đó huynh thực sự tìm được đệ ở một ngôi nhà hoang? Trên người đệ khi ấy ngoài thanh ngọc địch thì không còn gì nữa sao?”

Kim Tại Trung nghe Phác Hữu Thiên một câu lại một câu thắc mắc như vậy không khỏi sinh ra nghi hoặc. Chính là người kia vẫn một dạng ngây thơ, chẳng có chút gì là đang sốt sắng hồi hộp. Tựa như chuyện y đang hỏi chỉ là bất chợt thắc mắc tò mò mà thôi. Kim vương không tránh được khó hiểu, không biết y thực sự đã biết chuyện gì rồi hay chỉ là vô tình hỏi trúng chuyện này như vậy.

“…Ân. Ngoài thanh ngọc địch, trên người đệ không còn thứ gì nữa…”

Phác Hữu Thiên hơi rũ mắt xuống. Kim Tại Trung nghĩ y là vì không biết thân thế của mình nên mới buồn rầu. Chính là hắn không biết. Phác Hữu Thiên như vậy là vì muốn che giấu cảm xúc của bản thân.

Phác Hữu Thiên biết. Kim Tại Trung đang nói dối y. Y cũng biết. Mình không phải được hắn nhặt được ở ngôi nhà hoang phía Đông nào đó. Mà trên người y ngày ấy vẫn còn vết tích của Phác gia. Kim Tại Trung rốt cuộc đã biết thân thế thực sự của y hay chưa? Trong lòng Phác Hữu Thiên không tránh được tự hỏi, người kia rốt cuộc là biết được bao nhiêu chuyện. Và hắn…đang giấu y những gì?

Y thực sự cũng không muốn biết những chuyện này. Chính là người khác ép y phải biết. Ép y phải lựa chọn. Y cũng không còn cách nào khác.

Nếu được lựa chọn, Phác Hữu Thiên mong chính mình có thể bỏ xuống tất cả mọi thứ chỉ cần yêu Kim Tại Trung thôi là đủ rồi. Vậy nhưng…trách nhiệm của y, thân thế của y, nghĩa vụ của y…y lại không cách nào đơn giản mà chối bỏ như vậy.

End chương 11!

One thought on “[Jaechun/Soulmate] Nhân sinh ảo mộng chương 21

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s