[Fanfic 2U/Hochun] Mirotic chap 2: Jung Yunho

Title: Mirotic

Pair: 2U

Genre: hiện đại, học đường, có ngọt có ngược, ngụy huynh đệ, HE

Dis: Yun và Chun không thuộc về Bông. 2 anh thuộc về nhau (“chân lý” lâu rồi mới nói =]])

Sum:

Một tên ngốc suốt ngày chỉ biết ăn chơi, quậy phá, gây chuyện, nếu đột nhiên có một người “em trai” như vậy trong nhà, Jung Yunho sẽ xử sự thế nào đây?

Một người hoàn hảo từ nhân cách, bề ngoài cho đến tài năng trong mắt người khác, nhưng chỉ có Park Yoochun mới biết, kì thật sâu bên trong con người hắn còn có một bản tính ác liệt khác. Nếu đột nhiên có một người “anh trai” như vậy, Park Yoochun phải ứng phó ra sao đây?

A/N: nghe sao cũng thấy cái sum nó lừa tình =)))))))))

Lengh: chưa biết nữa, cũng có thể là long. Cứ viết rồi tính tiếp vậy :v

Status: on-going (of course =]])

Chap 2: Jung Yunho

10425013_717388871685619_9093227053791010508_n

Bộp một tiếng.

Cả người Yoochun va mạnh vào vai đối phương. Bởi vì lực đạo quá mạnh, cậu bị đẩy lùi về sau mấy bước, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại nén đau. Mà người kia ngược lại dường như chẳng hề hấn gì, trọng tâm vấn rất vững vàng, không chút chao đảo. Có điều tài liệu trên tay hắn toàn bộ rơi xuống, bay tứ tung rải khắp mặt đất.

Tâm tình vừa mới hơi khởi sắc của Yoochun cứ như vậy liền bị dập tắt. Bất quá, lần này Yoochun ngoại lệ không phát giận. Cậu chỉ nhìn người kia chằm chằm một lúc, sau đó lạnh lùng quay mặt đi, đeo lại tai nghe vừa mới rớt ra, tiếp tục bước về phía trước, diện vô biểu tình.

“Này…”

Từ phía sau phát ra âm thanh trầm thấp, nhưng hình như Yoochun không nghe thấy, vẫn thong thả bước đi. Cánh tay đột nhiên bị người giữ lấy, tai nghe cũng bị giật ra. Giọng nói không nặng không nhẹ, không nghe ra tình tự truyền vào tai

“Này học đệ”

Yoochun mím môi nén giận. Cậu xoay người, mạnh mẽ hất bay tay đối phương ra. Có lẽ vì bất ngờ, người kia cũng bị đẩy ra xa. Sắc mặt Yoochun lúc này đã xấu đi rất nhiều. Cậu sẵng giọng

“Còn chuyện gì nữa?”

Ánh mắt kiên nghị thâm trầm của người con trai chiếu thẳng vào Yoochun, biểu cảm trên gương mặt anh tuấn bức người không khỏi khiến người ta khó đoán, người này rốt cuộc có đang tức giận hay không.

“Cậu va phải người ta, cho dù không nhặt hộ đồ thì ít nhất cũng phải biết nói một lời xin lỗi chứ”

“Tại sao?”

“Đó là phép tắc cơ bản, lẽ nào mẹ cậu chưa từng dạy cậu sao?”

Sắc mặt Yoochun càng trở nên tối sầm, hai tay đã nắm chặt thành quyền. Chính Yoochun cũng không biết tại sao hôm nay bản thân lại có thể nhẫn nhịn đến như vậy nữa. Bình thường chỉ cần ai khiến cậu ngứa mắt thì không nói quá hai lời liền ra tay trực tiếp “giáo huấn”. Thế nhưng hôm nay, ngay cả khi người kia dùng khẩu khí bề trên để nói với mình, lại còn động vào thứ tối kị trong lòng cậu, chính là từ “mẹ” đấy, vậy mà cậu vẫn có thể chưa vung tay đánh hắn. Quả thực không cách nào lý giải nổi.

“Không lẽ mình tôi va phải anh? Anh cũng va vào tôi đó thôi. Sao anh không xin lỗi trước đi”

“Rõ ràng là cậu đi không nhìn đường, hiện tại lại còn đổ lỗi cho người khác?”

Bình thường Jung Yunho không phải người hẹp hòi và hay tính toán như vậy, nhưng hôm nay, khi vừa nhìn thấy cái người nổi tiếng toàn trường về thói hư tật xấu là Park Yoochun kia, không hiểu sao hắn lại nhịn không được muốn giáo huấn cậu ta một chút. Tâm lý đúng là có chút hơi vặn vẹo ah.

“Cmn. Rốt cuộc anh muốn gì? Định gây sự với tôi sao?”

Yoochun đã có chút không kiềm chế được, xông lên túm lấy cổ áo đồng phục của Jung Yunho. Lời nói thô tục cũng buột ra khỏi miệng.

(Bông: hãy vứt bỏ hình tượng ngoan hiền của Yoochunnie bình thường đi. Bạn muốn một Park Yoochun bad boy, phá phách và ngổ ngáo. Đừng ai ném đá bạn =]])

“Đây là thái độ cậu vẫn dùng để nói chuyện với đàn anh sao?”

Jung Yunho cũng không phản kháng, chỉ hơi nhếch khóe môi, ngoài cười nhưng trong không cười, cả người vô thức tỏa ra khí thế lạnh lùng. Nhưng Yoochun lúc này cũng chẳng thèm quan tâm tới điều đó. Cậu chỉ cảm thấy tên công tử nổi tiếng hoàn hảo, người người ngưỡng mộ yêu mến này quá mức đáng ghét mà thôi. Đáng ghét đến nỗi cậu ngứa ngáy chân tay.

Yoochun hơi ngẩng cổ lên nhìn vào ánh mắt sâu thẳm đen kín của Jung Yunho,  tay vẫn nắm chặt cổ áo hắn không buông, dùng lực kéo xuống. Nhưng chính bởi vì chiều cao chênh lệch, khí thế của cậu vẫn hoàn toàn bị đối phương áp đảo. Hơn nữa, tư thế như vậy, từ bên ngoài nhìn vào, không hiểu sao lại có chút mờ ám.

“Lão tử cứ thích nói vậy đó. Anh muốn ý kiến gì sao?”

Jung Yunho nhìn Park Yoochun chằm chằm hồi lâu, đột nhiên lắc đầu

“Thật là một đứa trẻ không ngoan. Mẹ cậu chưa dạy rằng phải nói chuyện lễ phép với người lớn tuổi hơn sao?”

Một lần nữa thứ tối kị trong lòng mình lại bị đụng trúng, Yoochun không nhịn được nữa, nắm tay vung lên, hướng tới gương mặt đẹp trai vô cùng kia đánh tới. Rõ ràng động tác của cậu rất nhanh thế nhưng không ngờ phản ứng của Jung Yunho còn nhanh hơn một bậc, hơn nữa khí lực cũng lớn hơn Yoochun rất nhiều.

Hắn nhấc một tay lên, Yoochun còn chẳng kịp nhìn rõ thế nào, cánh tay đã bị gạt ra, sau đó bị Jung Yunho nắm lấy giữ chặt. Bởi vì khoảng cách quá gần, lại thêm bất ngờ, Yoochun không cách nào phản ứng lại. Đến khi tay bên kia giơ lên muốn ra đòn thì đã trễ mất rồi. Jung Yunho sớm đoán được chiêu thức của cậu, dễ dàng hóa giải. Hai cổ tay Yoochun đều bị Jung Yunho nắm lấy, cả người rầm một tiếng bị áp chặt lên bức tường phía sau. Cánh tay muốn giãy giụa thoát ra liền bị hắn cố định, khóa chặt ở hai bên đầu.

Yoochun không nghĩ tới thân thủ của Jung Yunho lại tốt như vậy. Bản thân còn chưa kịp đánh đã rơi vào thế hạ phong, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có. Nhưng cậu cũng không muốn nhanh chóng đầu hàng như thế. Hơn ai hết, Yoochun là người vô cùng cố chấp và đặc biệt ghét cái cảm giác bị động như thế này.

Cậu không kịp suy nghĩ nhiều, liền nâng chân muốn đá về phía người kia, nhưng đáng tiếc Jung Yunho học hapkido từ nhỏ, đối với việc hóa giải tấn công của người khác đã quá quen thuộc, nên cho dù Yoochun có nhanh đến mấy cũng không thể nhanh bằng hắn. Trước khi Yoochun kịp tung chiêu, Yunho đã sớm đem đôi chân thon dài hữu lực của mình chen vào giữa hai chân cậu, dùng lực đạo không nhẹ, chặt chẽ chèn lại.

Thân thể Yoochun lúc này hoàn toàn không cách nào nhúc nhích. Cậu chỉ có thể cắn môi, trừng mắt nhìn người cao lớn đối diện đang áp lên người mình, ý đồ muốn dùng ánh mắt giết chết người kia mới cam lòng.

Yunho đã nghe tới cái tên Park Yoochun không ít lần, trước đó cũng thoáng gặp qua mấy bận nên đối với vị công tử ăn chơi nổi tiếng này cũng không phải hoàn toàn xa lạ. Thế nhưng bởi vì không có quan hệ gì nên chưa bao giờ Yunho thực sự để tâm. Hắn chỉ biết người này vô cùng phá phách ngông cuồng, lại còn hay gây gổ đánh nhau, khiến thầy cô và bạn bè trong trường nhiều phen khốn đốn. Tất cả đều là những lời đồn đại tam sao thất bản truyền tới tai hắn. Hôm nay là lần đầu tiên Yunho trực tiếp đối mặt với Yoochun như thế này.

Vậy nên Jung Yunho có chút giật mình sững sờ. Hiện tại hai người đang đứng vô cùng gần gũi. Bởi vì không để người kia có cơ hội giãy giụa, hắn buộc lòng phải áp sát đè thân thể Yoochun lên bức tường phía sau. Nhưng cũng vì vậy mà khoảng cách giữa bọn họ vô cùng mờ ám. Thậm chí hắn còn có thể cảm nhận được hơi thở có phần gấp gáp của đối phương phả vào má mình.

Yoochun ngẩng đầu lên nhìn hắn. Tóc mái phía trước theo động tác rơi xuống hai bên, lộ ra ánh mắt long lanh ngập nước cho dù đang tràn đầy tức giận cũng vẫn vô cùng xinh đẹp hút hồn. Hàng lông mi cong vút dày rậm uốn lên, khẽ rung động theo từng nhịp thở, từ góc độ này càng thêm mê người. Đặc biệt là cánh môi đang cắn chặt kia, vừa ướt át, vừa căng mọng, quả thật vô cùng dụ hoặc người ta cúi xuống, ngậm lấy sau đó cắn vào.

“Hỗn đản. Mau buông lão tử ra”

Bất quá, lời nói tức giận thoát ra khỏi bờ môi xinh đẹp ấy lại hoàn toàn không tương xứng, trong phút chốc liền phá bỏ hoàn toàn không khí mờ ám vây quanh. Yoochun cố gắng xoay cổ tay, giãy giụa muốn thoát ra trong vô vọng. Bất chợt Yunho mở miệng phun ra một câu

“Cái miệng thật không ngoan. Để tôi dạy cậu ngoan ngoãn là như thế nào”

Yoochun còn chưa kịp hiểu ý tứ trong lời nói lạ kì ấy, đã bị hành động tiếp theo của Yunho làm cho đứng hình. Người kia cứ như vậy, trực tiếp cúi đầu, áp môi mình lên môi Yoochun.

Yoochun mở trừng mắt, bị tình huống bất ngờ này dọa cho sững sờ. Phải vài giây sau cậu mới định thần lại được, bắt đầu cực lực phản kháng. Nhưng khí lực của Yunho thực sự không phải đơn giản. Cho dù cậu có giãy giụa thế nào cũng không thể thoát ra khỏi sự kiềm kẹp của hắn.

“Ah…”

Bị đau đớn đột ngột trên môi khiến cho giật mình, Yoochun nhịn không được phát ra một tiếng kêu trong vô thức. Nói là hôn, chi bằng nói Yunho đang cắn môi Yoochun thì đúng hơn. Thậm chí cậu còn cảm nhận được cả vị mằn mặn giữa nụ hôn cuồng dã này.

Lúc được buông ra, Yoochun cả người đã không còn chút khí lực, phải bấu vào bức tường phía sau thở dốc. Bờ môi sưng đỏ, khóe môi hơi rỉ máu nhìn qua thực sự có chút đáng thương. Bởi vì đau đớn mà hai mắt Yoochun ngập nước, hơi hơi phiếm hồng, vừa chọc người khi dễ, lại cũng khiến người ta cầm lòng không được muốn yêu thương.

Yunho nắm lấy cằm Yoochun, nâng lên, cười tà mị

“Đã biết sau này gặp học trưởng cần phải xử sự thế nào chưa, học đệ?”

Yoochun nhìn hắn, ánh mắt lóe lên một tia sáng, đột nhiên cười khẩy.

“Ah…”

Yunho kêu lên một tiếng đau đớn, cả người bị cú đấm đột ngột của Yoochun làm cho loạng choạng lùi về sau. Lần ra tay này thực đột ngột, một chút cũng không nương tình khiến hắn cũng không kịp ứng phó. Căn bản Yunho không nghĩ tới Yoochun còn có khí lực đánh người như vậy. Là do hắn sơ suất, khinh thường “địch nhân”.

Yoochun cắn môi, từng từ phun ra qua kẽ răng nghiến chặt

“Mẹ nó. Jung Yunho biến thái. Anh nhớ lấy ngày này cho tôi. Sẽ có lúc tôi trả lại mối thù hôm nay cho anh”

Nói rồi giận dữ bỏ đi, trước đó còn tặng cho hắn một ánh mắt đằng đằng sát khí. Nhìn bóng lưng người kia xa dần, Yunho đưa tay lau đi vết máu nơi khóe môi, đột nhiên bật cười, cảm thán

“Cậu ta cũng đâu phải đáng ghét lắm, còn dễ thương hơn mình tưởng”

Em nói này Jung Yunho, có phải anh cuồng ngược quá rồi không? Bị đánh như thế mà còn khen người ta dễ thương. Quả thật không biết nói gì về gu thẩm mỹ của anh nữa.

/

/

/

Buổi tối hôm đó, Yoochun đi chơi tới quá nửa đêm mới về, trên người toàn là mùi rượu nồng nặc. Bởi vì chuyện buổi sáng với mẹ, rồi tới lúc trưa lại bị Yunho làm cho không vui, cả buổi cậu cũng không thèm nói gì, ngồi trong bar chỉ liên tục uống rượu. Cho dù là nam hay nữ tới bắt chuyện cũng bị cậu lạnh lùng đuổi đi.

Mặc dù uống rất nhiều nhưng Yoochun vẫn không hề say. Điều đó càng khiến trong lòng Yoochun khó chịu hơn.

Mẹ nó! Đến muốn say để quên đi tất cả mà cũng không được. Tại sao càng uống lại càng khiến bản thân thân tỉnh táo hơn là sao?

Cau có mở cửa bước vào, Yoochun không nghĩ tới người đỡ mình lại là mẹ. Bình thường đều là bác quản gia chờ cậu trở về, hôm nay Yoon In Na lại ở nhà, hơn nữa còn thức tới tận bây giờ để chờ cậu. Lúc nhìn ánh mắt vừa lo lắng, vừa vui mừng của mẹ khi thấy cậu trở về, lòng Yoochun nhói lên một cái, không biết là loại tư vị gì. Đã bao lâu rồi hai mẹ con mới ở cùng nhau như thế này, cậu cũng không còn nhớ nổi nữa.

“Yoochun ah. Sao giờ con mới về? Lại còn uống nhiều rượu như vậy nữa”

Yoochun nhìn bàn tay hơi gầy của Yoon In Na đang nắm chặt lấy cổ tay mình, vốn dĩ muốn nắm lấy, nhưng không hiểu sao khi chạm vào lại trở thành động tác đẩy tay bà ra. Giọng nói khàn khàn, giữa màn đêm tĩnh lặng đặc biệt khiến người ta khắc sâu ghi nhớ

“Con không sao. Mẹ không cần quan tâm. Cứ đi ngủ trước đi, không phải đợi con làm gì”

“Yoochun ah…” – âm thanh của Yoon In Na đã hơi nghẹn ngào

Yoochun vẫn không để ý tới ánh mắt đầy tổn thương của mẹ mình, lãnh đạm bước lên cầu thang. Bàn tay chợt bị kéo lấy

“YooChun…Con…Tối mai con có thể cùng mẹ tới nhà hàng Crowne được không?”

“…Có việc gì không ạ?”

Ánh mắt Yoon In Na có chút xấu hổ, lại có chút áy náy. Không giống như một người phụ nữ kiên cường thành đạt trên thương trường, mỗi lần đối diện với đứa con này, bà đều cảm thấy bản thân mình nợ Yoochun rất nhiều thứ.

“Mẹ muốn con gặp…dượng tương lai”

“…” – tai Yoochun hơi ù đi, cái gì cũng nghe không rõ. Móng tay vì nắm chặt đã đâm vào da thịt tới đau đớn, nhưng sắc mặt vẫn không có bất cứ biểu cảm gì.

“Chunnie?”

Cậu không quay lại, âm thanh vô cảm nén chặt đi nỗi đau đang cuộn trào trong lòng, lúc thoát ra khỏi miệng liền biến thành trào phúng và bất cần

“Con đi hay không cũng đâu có ý nghĩa gì. Dù gặp hay không gặp con, hai người  vẫn sẽ kết hôn không phải sao?”

“Sao con lại nói như vậy? Chúng ta sẽ là người một nhà mà…”

“Người một nhà?” – Yoochun chợt bật cười thành tiếng ngắt lời mẹ. Tiếng cười khô khốc cứa vào lòng người để lại những vết cắt rỉ máu. Cậu quay lại, nụ cười trên môi vẽ lên một đường cong mỹ lệ tới ưu thương. Ánh mắt giấu trong bóng đêm tràn ngập thống khổ không một ai có thể ai nhìn thấy – “Thế nào là người một nhà? Cả năm gặp nhau một hai lần, ngay cả một bữa cơm tất niên cũng không thể ăn cùng, đau ốm cũng không về chăm sóc, như vậy mà cũng có thể gọi là người một nhà?”

Yoon In Na vội vàng nắm lấy tay Yoochun đang xoay người muốn bỏ đi, giọng nói nghẹn ngào nức nở, nước mắt cũng sắp rơi. Trừ đứa nhỏ này ra, không ai có thể khiến bà trở nên yếu đuối đến như thế

“Mẹ xin lỗi. Yoochun ah. Coi như mẹ cầu xin con. Vì mẹ một lần này thôi có được không? Được không con?”

Nhìn thấy nước mắt của bà, trái tim Yoochun chợt thắt lại. Cậu chầm chậm dùng tay lau đi dòng lệ trên gương mặt xinh đẹp mẹ mình, nhỏ giọng

“Đã biết. Con sẽ tới”

Nói rồi không chờ Yoon In Na phản ứng liền xoay người đi lên lầu. Đóng cửa phòng lại, cậu ngã xuống giường, cả cơ thể mệt mỏi tới không còn cảm giác. Vươn tay với lấy chiếc gối bên cạnh, đem úp lên mặt mình. Từ bên dưới vang lên âm thanh nho nhỏ đầy bi thương

“Park Yoochun! Không được khóc. Cũng không phải mới bị vứt bỏ lần đầu tiên. Có cái gì mà phải khóc chứ”

End chap 2!

Bông: omeoi. Nóng chết mất. Cuối tháng 8 rồi mà sao vẫn còn nóng đến thế này? Y_____Y

2 thoughts on “[Fanfic 2U/Hochun] Mirotic chap 2: Jung Yunho

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s