[2U/Hochun Fanfic] Mirotic chap 6: Khó chịu và trốn tránh

Title: Mirotic

Pair: 2U

Genre: hiện đại, học đường, có ngọt có ngược, ngụy huynh đệ, HE

Dis: Yun và Chun không thuộc về Bông. 2 anh thuộc về nhau (“chân lý” lâu rồi mới nói =]])

Sum:

Một tên ngốc suốt ngày chỉ biết ăn chơi, quậy phá, gây chuyện, nếu đột nhiên có một người “em trai” như vậy trong nhà, Jung Yunho sẽ xử sự thế nào đây?

Một người hoàn hảo từ nhân cách, bề ngoài cho đến tài năng trong mắt người khác, nhưng chỉ có Park Yoochun mới biết, kì thật sâu bên trong con người hắn còn có một bản tính ác liệt khác. Nếu đột nhiên có một người “anh trai” như vậy, Park Yoochun phải ứng phó ra sao đây?

A/N: nghe sao cũng thấy cái sum nó lừa tình =)))))))))

Lengh: chưa biết nữa, cũng có thể là long. Cứ viết rồi tính tiếp vậy :v

Status: on-going (of course =]])

Chương 6: Khó chịu và trốn tránh

10414565_720064361418070_6901301162092228687_n

(A/N: Soái không ngôn từ nào tả hết >___< *cào tường*)

Hôn lễ thuận lợi tiến hành rồi kết thúc trong những lời chúc mừng đến từ người thân và bạn bè. Yoochun bị Yunho làm phiền khiến cho tâm tình vốn đã chẳng mấy vui vẻ lại càng thêm âm u. Lúc Jaejoong mãn nguyện quay về bên cạnh Yoochun sau khi đã “thỉnh giáo” xong một lượt các vị tiền bối đầu ngành thì ngạc nhiên nhận thấy cậu sa sầm mặt, không thèm để ý đến mình, chỉ in lặng uống hết ly này đến ly khác, không ăn gì cả.

Anh biết cậu đang giận dỗi nên không khỏi cảm thấy áy náy, liền ôn nhu xin lỗi rồi lấy lòng cậu, hy vọng cậu bỏ qua. Phải mất một lúc tốn hết tâm tư và nước miếng, Yoochun mới chịu nói chuyện bình thường lại cùng anh. Thế nhưng Jaejoong cũng nhanh nhạy phát hiện ra, dường như làm cho Yoochun mất hứng không chỉ có việc bị anh “bỏ rơi” mà còn có nguyên nhân khác nữa.

Bất quá hỏi thì Yoochun lại không nói gì, chỉ bất mãn cắn môi nói một câu. Trong âm thanh thấm chút mệt mỏi

“Hyung. Đưa em ra khỏi đây đi được không?”

“…Ừ…Chờ anh một chút”

Vốn Jaejoong định khuyên Yoochun ở lại, vì dù gì hôm nay cũng là ngày vui của mẹ cậu. Ngay trong ngày này mà rời đi thì có chút không phải phép. Thế nhưng khi đối diện với đôi mắt ngập nước sâu thẳm cùng nỗi bi thương giấu tận trong đáy mắt ai kia, anh lại không cách nào cự tuyệt Yoochun cả.

Nhìn Yoochun đau khổ như thế, anh không chịu được. Đây dường như là tử huyệt của Jaejoong vậy.

Yoochun khẽ “Vâng” một tiếng rồi theo Jaejoong lại chỗ mẹ mình đang đứng cùng Jung Ho Dong. Anh lễ phép chúc mừng hai người sau đó mới khéo léo xin phép cho Yoochun rời đi, sang nhà anh ngủ một tối.

Yoon In Na ban đầu hơi bất ngờ, nhưng nghĩ có lẽ là do Yoochun cảm thấy chưa thích ứng được với sự việc đột ngột này nên muốn trốn chạy. Vậy nên cuối cùng bà cũng không phản đối, chỉ chân thành nhờ Jaejoong chăm sóc và khuyên bảo cậu giúp mình. Dù sao, với Jaejoong chưa bao giờ Yoon In Na không yên tâm cả.

Tất cả những hành động thân thiết giữa Jaejoong và Yoochun suốt buổi lễ, Yunho đều thu vào trong mắt. Không hiểu vì sao tâm tình hắn lại không vui, mơ hồ nổi lên chút địch ý với Jaejoong. Đặc biệt là khi người kia tới xin phép đưa Yoochun về nhà anh thì chút địch ý ấy lại càng bùng nổ lớn hơn.

Mặc dù từ trước đến giờ, ở trên trường không thiếu lời những bình luận, bàn tán về mối quan hệ thân thiết quá mức giữa viện trưởng Kim và cậu sinh viên phá phách Park Yoochun, nhưng trước giờ chưa bao giờ Yunho quan tâm. Chỉ cho đến hôm nay hắn mới chân chính để ý và cảm nhận được sự thân mật của hai người bọn họ.

Ánh mắt Jaejoong nhìn Yoochun luôn tràn ngập yêu thương sủng nịch. Từ lúc đứng cạnh nhau, người này cũng không ngại ngần bày ra những hành động quan tâm chăm sóc chu đáo dành cho Yoochun, tựa như sự tận tình ấy vốn đã quá quen thuộc, không phải gượng ép hay diễn kịch, càng không vì ánh nhìn của người khác mà ngại ngần dừng lại.

Không biết người ngoài có cảm thấy mối quan hệ giữa bọn họ không bình thường không. Nhưng riêng Yunho thì đặc biệt chướng mắt. Hắn cũng không giải thích được vì sao bản thân lại có thứ cảm xúc kì lạ đó. Chỉ số thông minh cao ngất ngưởng cũng không giúp hắn phân tích nổi tâm tình mình lúc này. Hắn chỉ biết hắn không vui và rất khó chịu khi nhìn thấy Yoochun cười nói với Kim Jaejoong, tựa vào người Kim Jaejoong, ôm lấy tay Kim Jaejoong như vậy.

Tựa như trong mắt Yoochun chỉ có người kia, còn hắn thì hoàn toàn không để ý đến. Điều này làm Jung Yunho cực kì, cực kì không thích.

Thế nhưng biểu hiện bên ngoài của hắn vẫn không có gì thay đổi, vân phong đạm mạc nhìn hai người kia rời đi. Chỉ có ly rượu là bị lực đạo khủng khiếp trên tay Yunho siết chặt đến suýt thì vỡ vụn. Hắn cười ứng phó với mấy vị tiểu thư thân quen, sau đó tựa như rất vô tình hỏi dì mới của mình

“Dì à, để Yoochun ngủ bên ngoài như vậy dì không lo lắng sao ạ?”

Yoon In Na quay sang nhìn đứa con trai vô cùng hoàn hảo của chồng mới, không khỏi mỉm cười

“Không có đâu. Jaejoonggie nhất định sẽ chăm sóc Yoochunnie thật tốt. Thằng bé rất chu đáo mà”

“Hình như Yoochun và thầy Kim rất thân nhau ạ?”

Mẹ Yoochun không biết tâm tư đang ngày càng không vui của Yunho, thành thật “Ừ” một tiếng

“Dĩ nhiên rồi. Con không biết đó thôi, hai đứa nó chính là “thanh mai trúc mã” đấy. Jaejoong từ nhỏ đã rất thương yêu Yoochun, mà Yoochun nhà dì cũng chỉ nghe lời mỗi Jaejoong thôi. Thậm chí ngay cả lời dì nói nó còn không nghe nhưng nếu là Jaejoong nói thì lại khác. Nếu Yoochun mà là con gái, chắn chắn dì đã sớm gả nó cho Jaejoong rồi. Haha”

Yoon In Na vui đùa một câu, nhưng thực sự đó cũng là suy nghĩ thật lòng của bà. Mà bàn tay cầm rượu của Yunho khẽ run lên, bờ môi kiên nghị mím chặt lại, cả người hắn tản mát ra nộ khí, lấn át cả sự ôn hòa thường ngày. Ánh mắt thâm sâu cũng nhanh chóng tối lại.

Nhận thấy sự khác thường của Yunho, Yoon In Na không khỏi nhìn hắn khó hiểu

“Con sao vậy Yunho?”

Ngay lập tức Yunho thu hết nộ khí vào trong lòng, nở một nụ cười ôn nhu, trở lại làm một nam nhân hoàn hảo như mọi khi, tựa như chút băng lãnh, ngoan độc vừa rồi chỉ là ảo giác của Yoon In Na mà thôi. Hắn lắc lắc đầu, khóe môi cong lên vô cùng vừa phải, càng làm nổi bật sự anh tuấn bức người

“Dạ, không có gì. Để con đi tiếp khách cùng dì”

Yoon In Na nghĩ có lẽ là mình hoa mắt thật rồi. Làm sao một thanh niên ôn nhu hòa nhã lại hoàn hảo như Yunho có thể lạnh lùng, bá đạo như vừa rồi bà tưởng tượng chứ. Đúng rất là không hợp lý ah.

/

/

/

Mặc dù là kết hôn lần hai nhưng chẳng ai lại không muốn có một tuần trăng mật ngọt ngào lãng mạn sau khi làm lễ cả. Hơn nữa, Jung Ho Dong và Yoon In Na cũng đã trải qua hơn nửa đời phong ba sóng gió, hiển nhiên hiện tại có cơ hội cũng sẽ muốn buông bỏ công việc xuống để thư giãn nghỉ ngơi một thời gian. Vậy nên hai người quyết định sau khi tổ chức hôn lễ sẽ đi Pari du lịch hơn mười ngày.

Đối với chuyện này trong lòng Yoochun có chút cười châm biếm. Bao nhiêu năm qua, chưa lần nào mẹ chịu nghỉ một ngày để chăm sóc lúc cậu bị ốm, thậm chí ngày Tết cũng chỉ nghỉ mùng Một ở nhà cùng cậu. Vậy mà hiện tại lại có thể không chần chừ cắt phép gần nửa tháng để đi hưởng tuần trăng mật cùng cha dượng. Yoochun tự hỏi không biết trong lòng bà, cậu rốt cuộc được bao nhiêu phân lượng.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trên cương vị một người con, nhìn mẹ mình có được hạnh phúc mới trọn vẹn như thế này, Yoochun cũng cảm thấy yên tâm và mãn nguyện phần nào. Trước đây khi ở bên cha, mẹ hình như rất ít cười. Mà hiện tại bà lại có thể sống vui vẻ như thế, âu cũng là một điều tuyệt vời. Sâu trong lòng, Yoochun vẫn thấy mừng thay cho mẹ.

Bất quá, là Yoochun không biết, vốn dĩ Yoon In Na và Jung Ho Dong muốn cả nhà bốn người bọn họ đi du lịch chung để bồi đắp tình cảm. Thế nhưng là do Yunho biết trước nên đã sớm cự tuyệt. Hắn nói hiện tại đang vào giai đoạn thi cuối kì, bài vở rất vất vả, tốt nhất hắn và Yoochun không nên đi chơi lâu như vậy, nếu không sẽ trễ nải chuyện học hành, kết quả cuối năm cũng không tốt. Với cả đây là tuần trăng mật của ba và dì, có thêm hai cái đuôi là bọn họ thì sẽ mất vui.

Đem chuyện học hành ra để làm lý do thì hiển nhiên chẳng ba mẹ nào có thể cự tuyệt. Vậy nên Jung Ho Dong và Yoon In Na đành phải hủy chuyến du lịch gia đình, chuyển thành tuần trăng mật đúng nghĩa. Hai người dự định đợi tới hè hoặc cuối năm sẽ xin nghỉ thêm một lần nữa rồi dẫn cả hai con trai đi cùng. Có điều bởi vì không nói với Yoochun điều này, nên khi đến tai cậu thì mọi chuyện đã mang một ý nghĩa khác, khiến cậu không khỏi hiểu lầm.

Kì thật Yunho không biết suy nghĩ của Yoochun sẽ thành như vậy, hắn làm thế vốn chỉ muốn tạo ra một khoảng thời gian có thể ở cùng Yoochun, hai người một nhà mà thôi. Bởi vì hắn biết, nhất định khi Yoon In Na chuyển về đây sống cùng cha con hắn, Yoochun sẽ không thể không về theo.

Chính xác là ban đầu Yoochun không có ý định về sống cùng hai cha con Jung gia và Yoon In Na. Cậu cảm thấy nếu về đó, mình sẽ trở thành người thừa. Vậy nên Yoochun nói chuyện với mẹ, xin phép bà cho mình ra ngoài sống riêng. Cậu cũng nói mình có ý định  mua một căn nhà ngay cạnh nhà Jaejoong để chuyển đi.

Bất quá, chẳng có người mẹ nào muốn tách ra với con mình cả, đặc biệt khi đó lại còn là đứa con trai độc nhất nữa. Vậy nên bà không đồng ý, hết lời khuyên bảo Yoochun, còn nhờ Jung Ho Dong nói chuyện với cậu. Thế nhưng ý Yoochun đã quyết, chẳng chịu nghe lời ai. Cậu không muốn về đây, nhìn mẹ mình cùng gia đình mới hạnh phúc, còn mình lại trở thành người dưng. Cậu sợ chính bản thân sẽ không chịu nổi sự dày vò ấy.

Cuối cùng, Yoon In Na buộc lòng phải gọi điện cho Jaejoong nhờ anh khuyên bảo Yoochun một lần nữa. Jaejoong biết, mặc dù trước đây Yoon In Na rất ít khi quan tâm tới cuộc sống của Yoochun, nhưng bà thực sự vẫn luôn yêu thương đứa con trai này. Chỉ là cái cách bà thể hiện ra lại khiến hai người ngày càng hiểu lầm và xa cách. Bất quá những năm gần đây, bà cũng đã chú ý đến cảm xúc của Yoochun hơn rất nhiều. Vậy nên, hơn ai hết, Jaejoong vẫn hy vọng hai mẹ con Yoochun có thể nhân cơ hội này mà bồi đắp tình cảm một lần nữa.

Jaejoong nói vâng một tiếng, cam đoan sẽ khuyên Yoochun không rời đi rồi mới cúp máy. Sau đó anh tìm Yoochun, nói chuyện hơn nửa ngày mới có thể khiến cậu đổi ý. Tất cả là bởi vì Jaejoong đã nói một câu

“Em thực sự muốn đánh mất tình mẫu tử như vậy sao Yoochunnie? Em làm như vậy chính là đang tự đẩy mình ra khỏi một gia đình đấy”

Yoochun nghe đến đây thì trầm mặc thật lâu, cuối cùng chỉ bảo anh

“Em biết rồi”

/

/

/

Lúc Yunho biết chuyện thì Yoochun đã đồng ý chuyển sang nhà họ Jung ở cùng. Còn ngôi biệt thự của hai mẹ con trước đó vẫn được giữ nguyên, cũng không có ý định bán đi. Bởi vì mẹ Yoochun nghĩ nếu như sau này cậu học xong muốn ra ở riêng thì cứ trực tiếp quay về nơi đó là tiện lợi nhất.

Yunho nghe chuyện từ Yoon In Na, ngoài miệng không nói gì, chỉ cười ôn hòa. Nhưng trong lòng hắn vừa vui lại vừa bực mình. Vui là bởi vì cuối cùng Yoochun cũng quyết định sang đây, từ nay bọn họ đã chính thức trở thành “anh em”. Cuộc sống tiếp theo này nhất định sẽ vô cùng thú vị. Còn bực mình là vì người khiến Yoochun đổi ý một lần nữa lại là Kim Jaejoong.

Hắn cũng đã dự đoán được ngay từ đầu rằng Yoochun sẽ không muốn về sống chung với cha con hắn đâu. Bởi vì xét từ thái độ hai lần gặp mặt trước đó, dường như Yoochun không thích cuộc hôn nhân này, lại càng không có cảm tình với hắn. Hắn cũng đã chuẩn bị kế hoạch sẵn sàng để “khuyên” mẹ Yoochun làm cách nào mới khiến cậu chấp nhận về đây sống chung. Nhưng không ngờ mọi chuyện lại bị cái người tên Kim Jaejoong đi trước vài bước xử lý gọn ghẽ dùm hắn.

Rốt cuộc đối với Park Yoochun, Kim Jaejoong quan trọng đến mức nào mà có thể khiến cho một người phá phách, ngỗ nghịch như cậu ta lại ngoan ngoãn nghe lời, dựa dẫm vào đến mức ấy?

Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi cả người Jung Yunho đã thấy khó chịu rồi. Mặc dù chính hắn cũng không thể giải thích nổi lý do khiến bản thân mình khó chịu là gì.

Bất quá không sao. Hắn vẫn còn có rất rất nhiều thời gian để “bồi đắp tình cảm” với Yoochun mà. Bọn họ từ ngày hôm nay đã là “anh em”, lại sống chung dưới một mái nhà, lẽ nào còn sợ không thân thiết được như người dưng là Kim Jaejoong sao? Cho dù là “thanh mai trúc mã” thì đã sao chứ? Một người thông mình như Yunho sẽ chẳng thèm quan tâm.

/

/

/

Sau khi sắp xếp chuyện gia đình và công việc, ngày hôm sau Jung Ho Dong và Yoon In Na liền ra sân bay chuẩn bị sang Pháp du lịch. Trước khi đi, cả hai người đều dặn dò Jung Yunho ở nhà nhớ chăm sóc Yoochun cho tốt. Yunho mỉm cười ôn hòa gật đầu nói “Con đã rõ”. Thái độ chín chắn kiên định khiến nhị vị phụ huynh đều an tâm. Đối với người con hoàn hảo này, chưa bao giờ bọn họ phải lo lắng cả.

Một ngày trải qua ở trường, Yunho đều cảm thấy thời gian trôi đi quá chậm chạp. Hắn liếc đồng hồ lần thứ 5, khẽ nhíu đôi mày rậm đầy nam tính, ngón tay chậm rãi gõ từng nhịp nhè nhẹ lên mặt bàn, trong lòng đã có chút mất kiên nhẫn. Bất quá, trên gương mặt đẹp trai lại không hề có chút biến hóa khó chịu nào, vẫn là một nam nhân hoàn hảo không tỳ vết khiến nữ sinh điên đảo, nam sinh ngưỡng mộ như mọi lần.

Đợi lâu thật lâu mới hết giờ, Yunho từ chối mọi lời đề nghị tụ tập của bạn bè, cũng bỏ qua một buổi họp của hội sinh viên, lập tức lái xe quay về biệt thự Jung gia. Hắn không biết vì sao mình lại hành động như này, chỉ là trong lòng hắn rất mong chờ được nhìn thấy công tử Park Yoochun nổi tiếng toàn trường sống cùng mình là như thế nào.

Đến nhà, Yoochun vẫn chưa đi học về. Yunho khẽ nhíu mày lần nữa. Hắn đã xem qua lịch học của người kia, rõ ràng hôm nay còn ít tiết hơn hắn. Đáng lý ra phải về trước rồi mới đúng chứ. Mang theo chút khó hiểu, Yunho bảo quản gia chuẩn bị cơm tối, sau đó lên phòng, thay quần áo tắm rửa trước.

Kì thật là Yunho không biết, bình thường Yoochun vốn đâu có hay tới trường, khái niệm giờ học của cậu chưa bao giờ trùng khớp với thời khóa biểu của lớp cả. Điều này, trừ Jaejoong ra, thì chắc cũng chẳng có ai hiểu thấu nữa.

Vậy nên, tắm xong xuống lầu, Yoochun vẫn chưa về. Yunho nhìn lên đồng hồ, thấy đã gần 8h tối, trong lòng gợn lên chút buồn bực. Người kia vì sao vẫn còn chưa về? Không phải là vì trốn tránh hắn đấy chứ? Cũng có thể lắm. Hiện tại dì Yoon không có nhà, cậu ta chẳng có lý do gì để về đây cả, đặc biệt khi mối quan hệ giữa hai người bọn họ chẳng tốt đẹp gì nếu không muốn nói là rất xấu.

Nghĩ vậy, bao nhiêu nhiệt huyết cả một ngày của Yunho như bị dội một xô nước đá. Cả người vô thức tỏa ra lãnh khí bao quanh, hơi thở có phần đông lạnh. Hắn bình tĩnh ngồi xuống bàn ăn, lại chậm rãi dùng bữa tối một mình, sau đó nhàn nhã uống trà ngoài phòng khách một lúc.

Quản gia đứng bên cạnh mơ hồ cảm nhận được đằng sau sự bình tĩnh ôn hòa của thiếu gia nhà mình ẩn chứa một cơn nộ khí không hề nhỏ, lúc nào cũng chực chờ bùng phát. Ông cũng không hiểu vì sao cậu chủ tức giận, lại không dám mở lời hỏi, đành phải im lặng đi làm việc của mình.

Ngồi chờ thêm một lúc, vẫn không có dấu hiệu gì là người kia sẽ trở về nhà, Yunho đành lên phòng, yên lặng học bài sau đó lên mạng một chút. Mỗi khi có tiếng xe hắn lại vô thức nhìn xuống phía dưới cửa sổ. Nhưng đến khi học xong đã là gần nửa đêm, chung quy vẫn không có chiếc xe thể thao nào tiến vào nhà.

Không phải hắn không muốn gọi cho Yoon In Na xin số điện thoại của Yoochun, nhưng nghĩ tới những việc có thể phát sinh sau đó hắn lập tức bỏ đi suy nghĩ ấy. Hắn không muốn ba và dì mất hứng giữa lúc hưởng tuần trăng mật ngọt ngào. Và quan trọng hơn là: nếu Yoochun biết hắn làm vậy nhất định sẽ đối với hắn càng thêm đề phòng và xa cách. Hành động như thế thiệt nhiều hơn được.

Lúc này Yunho vô cùng hối hận vì đã không xin số điện thoại của Kim Jaejoong. Bởi vì người đầu tiên hắn nghĩ tới Yoochun có thể đang ở bên lúc này, chỉ có người đó mà thôi.

Chờ tới quá nửa đêm, Yunho liền hiểu đêm nay chắc chắn Yoochun sẽ không quay về nên bỏ đi ý định đợi cậu. Theo thời gian, sức kiên nhẫn của hắn ngày càng bị bào mòn. Ngược lại, nộ khí trong lòng càng tích lại càng đầy.

Được lắm, Park Yoochun. Để xem cậu có thể trốn tránh tôi đến bao giờ. Chúng ta còn rất nhiều thời gian mà. Nếu cậu muốn tôi sẵn lòng cùng cậu chơi trò đuổi bắt thú vị này…

End chap 6!

2 thoughts on “[2U/Hochun Fanfic] Mirotic chap 6: Khó chịu và trốn tránh

    1. Jae không có yêu Chun đâu ss à. ss đừng hiểu lầm ah~ anh không khăng khăng giữ bé ở bên mình đâu. bởi vì sợ mọi người nghĩ anh đơn phương Chun nên em đã phải rất nhiều lần dùng từ “anh hai” mà. Em nói rồi, nếu có đơn phương thì em cũng sẽ để Chun đơn phương Jae á. chap sau mn sẽ rõ 2 người này là “soulmate” ah

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s