[2U/Hochun Fanfic] Mirotic chap 15: Luyện tập

Title: Mirotic

Pair: 2U

Genre: hiện đại, học đường, có ngọt có ngược, ngụy huynh đệ, HE

Dis: Yun và Chun không thuộc về Bông. 2 anh thuộc về nhau (“chân lý” lâu rồi mới nói =]])

Sum:

Một tên ngốc suốt ngày chỉ biết ăn chơi, quậy phá, gây chuyện, nếu đột nhiên có một người “em trai” như vậy trong nhà, Jung Yunho sẽ xử sự thế nào đây?

Một người hoàn hảo từ nhân cách, bề ngoài cho đến tài năng trong mắt người khác, nhưng chỉ có Park Yoochun mới biết, kì thật sâu bên trong con người hắn còn có một bản tính ác liệt khác. Nếu đột nhiên có một người “anh trai” như vậy, Park Yoochun phải ứng phó ra sao đây?

A/N: nghe sao cũng thấy cái sum nó lừa tình =)))))))))

Lengh: chưa biết nữa, cũng có thể là long. Cứ viết rồi tính tiếp vậy :v

Status: on-going (of course =]])

Chap 15: Luyện tập

1926818_711495108941662_4591186295036382257_n

*****Hình ảnh chỉ mang tính dìm Yun =)))*****

Yoochun ở trong phòng ngủ chần chừ nửa ngày trời, nội tâm tranh đấu kịch liệt lâu thật lâu cuối cùng cũng có thể quyết định đi ra ngoài. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần, tự cổ vũ bản thân thế nhưng khi vừa chạm vào nắm đấm cửa thư phòng, tay cậu vẫn không kiềm chế được mà ngập ngừng thêm một lúc rồi mới vặn nắm, đẩy cửa bước vào.

Bên trong ánh đèn sáng bừng, điều hòa được chỉnh đến mức ấm áp nhất. Cả phòng tràn ngập hơi ấm, hoàn toàn khác xa với sự lạnh lẽo mỗi đêm tối Yoochun ở lại tập đàn một mình.

Yunho mặc bộ quần áo thoải mái ở nhà, ngồi bên đàn dương cầm trắng, chăm chú xem nhạc phổ Yoochun mới hoàn thành một nửa kẹp trên giá. Bởi vì tóc mái quá dài, Yoochun không cách nào nhìn được hết biểu tình trong ánh mắt đen thâm trầm của hắn. Nhưng không hiểu sao cậu lại có lỗi giác, người kia dường như đang hơi mỉm cười, khóe môi cũng khẽ cong lên.

Nghe thấy tiếng bước chân, Yunho ngẩng đầu lên quay lại nhìn về phía Yoochun đang đứng ở cửa. Nụ cười nhợt nhạt trên môi hắn đã hoàn toàn không còn dấu vết, tựa như tất cả nét ôn nhu khi nhìn nghiêng vừa rồi đều chỉ là do Yoochun tự mình tưởng tượng ra.

“Tới rồi sao?”

Lạnh nhạt như vậy…như thế nào có thể chứa đựng ôn nhu chứ.

Yoochun ở trong lòng tự mắng bản thân lại một lần nữa ngu ngốc đi tự mình đa tình. Rõ ràng người ta đã nói “chán ghét” và “ghê tởm” cậu rồi, làm sao lại vẫn còn mong ngóng một nụ cười, một chút ôn nhu, một chút quan tâm hắn dành cho mình cơ chứ.

Ngu ngốc quá!

Yoochun tự xốc lại tinh thần, ngẩng đầu lên nhìn hắn, chỉ lạnh lùng gật đầu, cũng chẳng muốn đáp lời, nỗ lực khiến cho bản thân cách xa hắn càng nhiều càng tốt.

Cậu không muốn bản thân mình và Yunho lại có thêm bất cứ dây dưa gì nữa. Bởi vì chỉ có như vậy, cậu mới chết tâm, mới không còn bất cứ hy vọng gì cho dù là mỏng manh nhất, rằng người kia không hề chán ghét mình như những gì hắn từng nói.

/

/

/

Yunho nhận thấy sự xa lánh rõ ràng như vậy từ Yoochun, mím chặt môi nén lại sự khó chịu đang cuộn lên trong lòng.

Hắn thực sự không muốn làm tổn thương Yoochun thêm một chút nào nữa. Thế nhưng…Thế nhưng hắn lại không biết phải dùng thái độ gì để đối mặt với cậu.

“Nếu cậu thực sự biết suy nghĩ cho người khác thì nên an phận một chút. Đừng để mọi người phải vì mình mà phiền lòng nữa”

Hắn làm sao lại không biết lời nói ấy đã khiến Yoochun khổ sở như thế nào chứ. Nhưng Jung Yunho cũng biết, đó là cách duy nhất để có thể làm cho Yoochun chấp nhận cùng mình luyện tập. Khiến cậu áy náy, khiến cậu bị tổn thương.

Dù biết trái tim Yoochun đã thuộc về Kim Jaejoong (?!) nhưng hắn vẫn không cách nào ngăn lại được cảm giác muốn được ở bên cậu, muốn nhìn thấy cậu, muốn thân thiết hơn với cậu đang ngày càng dâng lên nhiều hơn trong lòng.

Có phải tổn thương, có phải ép buộc, có phải không tình nguyện đi chăng nữa, Yunho cũng vẫn không tự chủ được mà muốn dùng mọi cách dù là tiêu cực nhất để kéo người kia lại gần mình.

Thế nhưng hình như hắn đã đoán sai mất rồi. Lần đầu tiên trong cuộc đời 23 năm Jung Yunho cảm thấy bản thân mình bất lực đến thế. Bởi vì dường như hắn càng cố gắng kéo thân xác Yoochun lại gần mình thì trái tim Yoochun lại càng đóng băng và ngăn cách hắn xa hơn. Ánh mắt kia nhìn hắn, nhưng bên trong hoàn toàn không chứa hắn. Chỉ có lạnh lùng và băng lãnh ngập tràn.

Park Yoochun… Ngay cả một lời chào hỏi thông thường với tôi em cũng đã không muốn nói? Em thực sự chán ghét ở bên cạnh tôi đến thế sao?

Nhiệt độ trong phòng ấm áp như vậy, nhưng sao tâm cả hai lại lạnh lẽo tột cùng?

/

/

/

Không khí từ khi Yoochun bước vào vừa gượng gạo vừa ngột ngạt. Bọn họ mỗi người một suy nghĩ, rõ ràng đều liên quan đến đối phương lại cố tình lấy vẻ bề ngoài gai góc ra để che giấu, vừa đâm người kia đến tổn thương, vừa khiến mình khổ sở mà không biết. Còn tự cho rằng bản thân làm như thế là đúng.

Yunho đứng lên, nhường lại ghế bên đàn cho Yoochun. Cậu ngồi xuống, không được tự nhiên mở lời, phá vỡ sự trầm mặc khủng bố đang bao trùm căn phòng

“Anh muốn nhảy thể loại gì?”

“Choreographic”

“Choreo?” – Yoochun ngạc nhiên nhìn Yunho, ánh mắt tràn đầy khó hiểu. Trước khi bản thân kịp suy nghĩ đã buột miệng – “Tôi tưởng anh chỉ nhảy Dance thôi chứ?”

“…” – Yunho khẽ nhếch mày, đột nhiên nhoẻn miệng cười – “ Sao cậu biết tôi chỉ nhảy Dance?”

“…”

Yoochun biết bản thân mình đã lỡ miệng, lần đầu tiên ở trước mặt Yunho trở nên lúng túng không biết nên nói gì. Chả lẽ lại nói, bởi vì phòng tập của câu lạc bộ nhảy nằm ngay bên cạnh phòng tập của club Piano nên đã rất nhiều lần cậu chơi đàn xong đi qua thì bắt gặp hắn đang một mình tập nhảy liền không tự chủ được mà dừng lại đứng xem? Vậy nên mới biết hắn chuyên về bước nhảy hiện đại, mỗi khi tập đều nghiêm túc đến quên hết mọi thứ xung quanh. Hơn nữa mỗi khi tập xong còn đều thích uống Tok Tok thay nước lọc?

Có đánh chết Yoochun cũng không chịu nói sự thật ấy cho Jung Yunho nghe đâu.

Vậy nên cuối cùng Yoochun chỉ có thể giả ngu ngơ nói dối để lấp liếm

“Thì thấy anh nhảy ở hội diễn văn nghệ trên trường nên đoán vậy thôi”

“…” – Yunho cảm thấy cái lý do này cứ quái quái thế nào ấy, nhưng hắn lại không biết là kì quái ở chỗ nào, cuối cùng chỉ có thể chấp nhận bỏ qua.

“Tôi đúng là chuyên nhảy Dance. Nhưng bởi vì năm ngoái cũng tham dự tiết mục nhảy hiện đại rồi nên muốn thay đổi một chút. Cảm thấy Choreographic cũng khá thú vị…”

Kì thật Yunho không muốn nói cho Yoochun biết. Rằng Choreographic là bước nhảy phù hợp nhất với những sáng tác gần đây của cậu. Hắn không chắc có thể khiến cậu đàn những tác phẩm của mình không, thế nhưng khi Yoochun vừa hỏi, hắn liền nhịn không được mà buột ra suy nghĩ đầu tiên trong đầu.

Hắn hy vọng có thể nhảy trên nền nhạc cho chính Yoochun viết lên.

Chỉ dành cho riêng mình hắn.

Chỉ có hắn mới có thể diễn đạt.

Với lý do cực kì hợp lý của Yunho, Yoochun không có gì để phản bác hay nghi ngờ. Cậu thực sự nghĩ Yunho đã chuẩn bị sẵn mọi thứ cho cuộc thi, vậy nên khi Yunho bảo vẫn chưa biết chọn bài nào làm nhạc nền Yoochun không khỏi dở khóc dở cười.

“Cậu biết nhiều về nhạc, chọn giúp tôi đi”

Nhìn như Yunho chỉ bâng quơ nói ra câu ấy, thế nhưng kì thật mình hắn biết rằng, phía sau lời đề nghị tưởng chừng như rất vô tình ấy chính là cả một sự mong chờ và hy vọng đặt vào.

Yoochun hơi mím môi suy nghĩ

“Kiss the rain?”

Yunho lắc đầu

“Quá quen thuộc. Sẽ không có đột phá”

“Spring Day. Cherry Blossoms & You?”

 “Nhạc thì oke nhưng lại hay lặp beat, sẽ rất khó kết hợp nhiều điệu nhảy”

Yoochun vò đầu, mái tóc hơi rối loạn, một lần nữa nghiêng đầu đề nghị

“Fantasy Sad được không?”

Vẫn là cái lắc đầu từ chối

“Không phù hợp để nhảy Choreographic cho lắm”

Yoochun bất lực, giơ hai tay đầu hàng. Ánh mắt nhìn Yunho vừa đáng thương vừa đáng yêu

“Yêu cầu của anh quá cao. Tôi chịu rồi”

Yunho lại gần chỗ Yoochun, nhìn vào mắt cậu, chợt nói

“Không phải cậu cũng sáng tác rất nhiều bản nhạc sao? Có thể lấy chính tác phẩm của mình mà”

Yoochun kinh ngạc mở trừng mắt trước lời gợi ý của Yunho, chưa kịp suy nghĩ đã vội trả lời

“Tôi chỉ viết chơi thôi. Mấy cái đó làm sao có thể…”

Bởi vì quá ngạc nhiên nên cũng quên luôn cả vấn đề vì sao Yunho lại biết được mình thường sáng tác nhạc.

Yunho không nhìn cậu, ánh mắt cúi xuống che đi sự khó chịu và ghen tỵ trong lòng, nói nhỏ

“Chỉ cần không phải là bài hát viết cho thầy Kim thì đều có thể”

“…” – Yoochun hé miệng nhưng không biết phải đáp lại hắn thế nào. Người kia…là đang giận sao? – “Không được đâu. Mấy cái đó đâu thể đem đi thi được”

“Tại sao lại không thể ah? Là tác phẩm của chính mình không phải cậu sẽ càng hiểu rõ và đàn cảm xúc hơn sao? Hơn nữa là bản nhạc mới nên càng có nhiều cơ hội để thử nghiệm, khả năng đột phá sẽ cao hơn”

Yunho đã chuẩn bị sẵn lý do, không ngại khổ ngại khó mà thuyết phục Yoochun. Cuối cùng dưới sự kiên trì của hắn, Yoochun cũng chấp nhận chọn một trong những bản nhạc mới nhất của mình làm nhạc nền.

“How much love do you have in your wallet?”

/

/

/

Từ sau tối hôm đó, Yoochun dường như cũng bị sự nhiệt tình và sôi nổi của Yunho cuốn theo. Vốn dĩ ban đầu là bị ép buộc tham gia, nhưng sau hơn một tuần cùng nhau làm việc, Yoochun đã hoàn toàn nghiêm túc luyện tập với Yunho. Thậm chí không cần hắn thúc giục cũng tự giác đến thư phòng sau mỗi bữa ăn tối. Đôi khi cuối tuần còn tranh thủ cùng nhau ôn lại tiết mục.

Cho dù thế nào đi chăng nữa thì với Yoochun mà nói, Piano vẫn là tình yêu cực kì lớn. Chỉ cần có thể cậu đều muốn được đàn…

“Chờ một chút…”

Yunho đột ngột dừng lại động tác đang nhảy khiến Yoochun cũng vô thức ngừng đàn theo. Hắn bước tới phía sau lưng cậu, mồ hôi lấm tấm trên trán, thấm ướt hai bên thái dương. Nếu là người khác trong bộ dạng đó thì rõ ràng là rất chật vật, thế nhưng ở trên người Yunho thì hoàn toàn ngược lại, chỉ càng làm hắn trông nam tính hơn, quyến rũ hơn.

Yoochun không thể không công nhận, mỗi khi nghiêm túc làm việc, đặc biệt là khi nhảy, trên người Yunho đều toát ra một phong thái vô cùng cuốn hút. Đến nỗi cho dù cậu đang đánh đàn cũng không thể tự chủ được mà nhiều lần ngẩng đầu lên nhìn, để rồi đôi lần chơi lạc nốt.

“Cậu có cảm thấy đoạn vừa rồi chuyển nốt hơi nhanh không? Động tác của tôi dường như không thể theo kịp”

Yoochun quay lại nhìn vào nhạc phổ trước mặt, chỉ vào một đoạn

“Đoạn này sao?”

“Không phải” – Yunho cúi người xuống, một tay chống lên mặt đàn, tay kia không biết là vô tình hay cố ý mà vòng qua người Yoochun, chỉ vào một đoạn nhạc gần chỗ cậu vừa chỉ – “Là đoạn này cơ”

Trong khoảnh khắc hai bàn tay khẽ chạm vào nhau cả Yunho và Yoochun đều giật mình sửng sốt. Hơi thở dồn dập vì vừa mới nhảy xong của Yunho phả vào ngay vùng tai nhạy cảm của Yoochun, nóng bỏng đến kì lạ. Cánh tay vững chãi cùng thân thể áp sát giống như đang ôm trọn cậu vào người. Cả xoang mũi Yoochun lúc này đều ngập tràn hương nước hoa cùng mùi cơ thể nam tính của Yunho.

Yoochun vừa nghe âm thanh trầm thấp bên tai, không ngăn được trái tim đột nhiên đập mạnh mẽ trong lồng ngực mình, theo bản năng bối rối quay đầu sang. Không nghĩ tới gương mặt điển trai cực kì của Yunho lại đang kề gần mặt mình như vậy.

Nhìn thế nào cũng thấy tư thế hai người bọn họ lúc này mờ ám cực kì!

Môi cậu lúc này chỉ còn cách bờ môi kiên nghị của người kia có hơn 1 phân. Chút nữa là hai người chạm môi luôn rồi. Vành tai cùng hai má Yoochun phừng một cái đỏ ửng lên. Rõ ràng là xấu hổ.

Chính Yoochun cũng không biết vì sao một người từ khi còn chưa thành niên đã đào hoa phong lưu như mình, cũng đã hôn không biết qua bao nhiêu người tình rồi, thê nhưng hiện tại lại chỉ vì khoảng cách môi cận kề với một người con trai – lại còn là người cực kì chán ghét cậu nữa –  mà hồi hộp và đỏ mặt.

Thiệt tình là cậu điên thật rồi!

/

/

/

End chap 14!

Bông: Chap hơi ngắn. Cả nhà thông cảm cho bạn. Trời lạnh dưới 10oC nên run tay lớm, gõ không có nổi nữa rầu =)))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s