[Fanfic 2U/Hochun/Yunchun] Mirotic chap 20: Say rượu

Title: Mirotic

Pair: 2U

Genre: hiện đại, học đường, có ngọt có ngược, ngụy huynh đệ, HE

Dis: Yun và Chun không thuộc về Bông. 2 anh thuộc về nhau (“chân lý” lâu rồi mới nói =]])

Sum:

Một tên ngốc suốt ngày chỉ biết ăn chơi, quậy phá, gây chuyện, nếu đột nhiên có một người “em trai” như vậy trong nhà, Jung Yunho sẽ xử sự thế nào đây?

Một người hoàn hảo từ nhân cách, bề ngoài cho đến tài năng trong mắt người khác, nhưng chỉ có Park Yoochun mới biết, kì thật sâu bên trong con người hắn còn có một bản tính ác liệt khác. Nếu đột nhiên có một người “anh trai” như vậy, Park Yoochun phải ứng phó ra sao đây?

A/N: nghe sao cũng thấy cái sum nó lừa tình =)))))))))

Lengh: chưa biết nữa, cũng có thể là long. Cứ viết rồi tính tiếp vậy :v

Status: on-going (of course =]])

Chương 20: Say rượu

/

/

/

Lúc còn ở quán bar, Yoochun vẫn luôn yên lặng dựa vào người Yunho, không có bất cứ phản kháng gì, thậm chí có thể dùng hai từ “nhu thuận” để mà hình dung. Điều này cộng với kinh nghiệm chăm sóc cái lần cậu bị ốm trước đó khiến Yunho tin tưởng rằng, người kia mỗi khi mất đi cảnh giác đều ngoan ngoãn như vậy, khác hoàn toàn với cái vẻ bướng bỉnh lạnh lùng lúc bình thường.

Bất quá, Yunho đã quên mất, say rượu với hôn mê là hai trạng thái hoàn toàn khác nhau. Nếu hôn mê khiến người ta mất đi lý trí thì say rượu lại khiến người ta không kiểm soát lý trí. Vậy nên lúc dìu Yoochun ra khỏi cửa, người nào đó vừa mới hơi tỉnh lại liền bắt đầu ngọ nguậy không yên, cứ muốn lao ra giữa đường mà hò hét.

Sự thay đổi quá đột ngột ấy khiến Yunho trở tay không kịp. Taxi vừa mới vẫy dừng lại làm cách nào Yoochun cũng không chịu ngồi lên. Càng ép buộc thì người kia càng phản kháng mạnh mẽ, có thể nói là hoàn toàn hồ nháo đến mức Yunho phải đau đầu. Cuối cùng hắn đành phải xin lỗi bác tài, sau đó bất đắc dĩ ôm cái người đang cuồng tay cuồng chân vừa đánh vừa đấm lên người hắn xuống xe đứng bên đường.

Nhìn Yoochun rõ ràng chẳng còn tý ý thức tỉnh táo nào mà vẫn không chịu yên lặng đứng một chỗ, Yunho không khỏi dở khóc dở cười ôm lấy vai cậu, để cậu tựa vào lòng mình. Tại sao người kia hồ nháo như vậy mà hắn một chút cũng không cảm thấy khó chịu hay phiền toái. Ngược lại, lần đầu tiên được chứng kiến biều cảm hoàn toàn mới lạ tùy hứng  của cái người lúc nào cũng đối hắn bày ra vẻ mặt lạnh lùng, trong lòng Yunho ngoại trừ ngạc nhiên thì đều là vui vẻ và cao hứng. Hơn nữa, hắn còn cảm thấy Yoochun như vậy thực sự là đáng yêu.

Biết không có cách nào để Yoochun chịu lên taxi, Yunho đành xoay người lại, hơi khuỵu chân xuống, đem người kia cõng lên lưng. Ban đầu Yoochun cũng khẽ giãy giụa, phản kháng. Thế nhưng một lúc sau, không biết là vì bờ lưng của hắn quá rộng lớn, thoải mái hay là vì hồ nháo đã mệt rồi, cậu liền ngoan ngoãn nằm yên. Cánh tay gầy gầy xương xương còn vô thức quàng qua cổ Yunho, ôm chặt. Cả người ghé sát vào lưng người ta.

Rõ ràng Yoochun so với hắn cũng chỉ thấp hơn nửa cái đầu, chả phải nhỏ bé gì, vậy mà quãng đường hơn 1 cây số lại chẳng khiến Yunho cảm thấy mệt nhọc. Mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của bảo vệ cùng nhân viên tiếp tân dưới tầng một, Yunho vẫn thản nhiên cõng người kia lên phòng, cẩn thận đặt cậu xuống giường.

Còn tưởng cậu nhóc này quậy một hồi trên đường như vậy rồi lúc này hẳn là phải ngoan ngoãn ngủ một giấc đến sáng mai. Ai ngờ lúc hắn vừa mới tháo giầy xong, đang định cởi áo khoác ngoài giúp Yoochun, đột nhiên người kia lại mở choàng mắt, ở khoáng cách gần như vậy, đột nhiên đối với Yunho nở một nụ cười đầy xinh đẹp quyến rũ.

Trong nháy mắt trái tim Yunho liền đập đến trăm nhịp trên phút. Mọi âm thanh cùng hình ảnh xung quanh đều biến mất, trong mắt hắn lúc này chỉ còn lại một mình Yoochun cùng với nụ cười ngây thơ mà mị hoặc ở khoảng cách vài centimet.

Đột ngột một cánh tay vòng lên ôm lấy cổ hắn, kéo xuống. Yunho mất trọng tâm liền ngã lên người Yoochun. Chính xác là cả người đè lên cơ thể người ta. Đầu óc cùng trước mắt Yunho cùng một lúc đều nổ đom đóm, hắn cũng chẳng biết là pháo hoa hay là pháo bông nữa.

Còn chưa kịp phản ứng gì, vành tai đã cảm thấy một luồng khí nóng phả vào. Cảm giác mềm mềm ấm ấm lúc có lúc không đụng chạm đầy tán tỉnh. Trái tim vốn đã cuồng loạn, hiện tại càng trở nên mất kiểm soát. Mà mất kiểm soát dường như không phải chỉ có một mình trái tim. Yunho còn cảm thấy cơ thể mình hình như cũng sắp không khống chế được nữa rồi. Nhất là khi một bàn tay nào đó cách lớp vải áo sơ mi, ở trên lưng hắn nhẹ nhàng ma sát, cọ qua cọ lại.

“NaNa. Đêm nay đừng đi. Ở lại với anh”

“…”

Toàn bộ lửa nóng thiêu đốt lý trí và thân thể Yunho trong khoảnh khắc liền bị tạt nước đá. Trái tim vốn đang nhảy trên cổ họng một phát tụt xuống tận đáy luôn. Hành trình ấy còn nhanh hơn cả lúc mới rồi bị người kia khiêu khích.

Park Yoochun! Cậu được lắm!

Vậy mà dám ở trên giường coi hắn là đám bạn gái cũ loạn thất bát tao nào đó, sờ sờ mó mó đến không biết ngưng tay.

Lần thứ hai trong cuộc đời, hào hoa công tử Jung Yunho muốn chửi thề! Lý do cũng vẫn là bắt nguồn từ cái tên Park Yoochun vừa yêu vừa ghét này.

Trong khi Yunho đã sa sầm mặt đi vì khó chịu thì người dưới thân vẫn còn không chịu an phận, thậm chí càng thêm càn quấy lớn mật hơn. Bàn tay dịu dàng trượt lên vai Yunho, bờ môi mềm mại ướt át mân theo góc mặt nam tính, nhẹ nhàng hôn lên đường cằm cương nghị, chậm rãi trượt xuống cần cổ màu đồng.

Cảm xúc mơn trớn vuốt ve trên làn da do bờ môi nóng rực mang đến, cùng với nụ cười như có như không đầy dụ hoặc quyến rũ gần trong gang tấc. Tất cả những thứ ấy đều khiến trái tim Yunho dần mất đi khống chế. Trong một khoảnh khắc, hắn thật sự muốn chiếm lấy không chỉ là bờ môi hay cần cổ trắng mịn kia, mà còn có cả thân thể mềm mại xinh đẹp của người dưới thân mình nữa.

Dưới sự khiêu khích của Yoochun, Yunho đã quên mất đi tam sinh của bản thân, quên đi mối quan hệ kì lạ giữa hai người bọn họ, cũng chẳng còn nhớ tới cái tên cậu vừa thốt ra khỏi miệng là ai. Hắn chỉ biết đến một khao khát mãnh liệt. Đó là dục vọng muốn chiếm lấy người này, giữ lấy người này!

Nghĩ là làm, Yunho liền cúi xuống, trực tiếp áp môi mình lên bờ môi hơi hé mở như đang mời gọi của Yoochun. Cảm xúc ngọt ngào tuyệt vời vẫn giống y chang như trước đây, một mực khiến hắn mê luyến. Trong nháy mắt, hơi thở nóng bỏng của bọn họ hòa quyện vào nhau giữa màn đêm u tối. Bàn tay Yunho cũng đã thuần thục cởi đi mấy chiếc cúc áo hàng đầu, lộ ra bờ ngực bằng phẳng trắng nõn. Miệng lưỡi quấn quýt dây dưa ngày càng khó tách rời.

“…Amy…Đêm nay em thật là chủ động…”

“…”

Mọi hành động của Yunho lập tức dừng lại toàn bộ. Trên gương mặt điển trai đầy bá khí, sự hưng phấn, nét động tình đã rút lui hoàn toàn, để lại biểu cảm âm u tối sầm tràn ngập khó chịu và không vui. Nhưng người nào đó hiện tại ý thức đã không còn rõ ràng hiển nhiên chẳng thể nào nhận ra được lửa giận đang cháy bừng bừng trong lòng đối phương, vẫn hồn nhiên nở cười lôi cuốn, câu dẫn cả gái lẫn trai, giọng nói vừa trầm vừa khàn đủ làm người ta chìm đắm. Bất quá nội dung vừa vào tai Yunho liền khiến hắn triệt để muốn bùng nổ

“Sanny…Cưng thật đẹp. Anh nhất định sẽ cùng cưng trải qua một buổi tối ngọt ngào…”

“…”

Dây thần kinh lý trí của Yunho đứt cái phựt. Hắn vừa bực vừa giận nhưng lại không thể trút đi đâu, nộ khí càng tích càng đầy. Cho dù thật sự muốn động thủ đánh người nhưng khi đối diện với nụ cười xao động nhân tâm ngay trước mặt của người kia hiển nhiên là chẳng thể thượng cẳng chân hạ cẳng tay được nữa.

Kết quả là chính mình phải ôm một bụng lửa giận, chỉ còn biết đem cái kẻ đang đông sờ tây mó lung tung kia bao kín lại trong chăn, đến tận lúc cậu mệt quá ngủ thiếp đi mới buông tay ra.

Lửa giận dần dần cũng đã nguôi ngoai, thế nhưng lửa dục thì một chút cũng chẳng hề biến mất. Ngược lại, tiếp xúc với hơi thở mỏng manh liên tục phả vào cổ mình của người đang ôm trong lòng, dục vọng lại càng trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Mà khát khao đến mức không ngủ được thế này, Yunho chính là lần đầu tiên “được” trải nghiệm. Hắn ảo não đối mặt với sự thật tàn nhẫn. Bởi vì đối tượng chẳng phải cô nàng nóng bỏng chân dài nào, mà lại là một đứa con trai ngực phẳng mông lép, đã vậy tính tình còn ương bướng lạnh lùng. Quả thật chẳng còn gì éo le hơn.

 Quắn quéo một hồi vẫn không sao hạ hỏa được, Yunho đành phải đứng dậy đi vào trong phòng tắm. Hự hự một hồi, hắn bước ra với ánh mắt đỏ ngầu cùng hai tay bủn rủn. Lúc này mới có thể thoải mái ngủ một giấc ngon lành.

Nhưng buổi tối này lại dài hơn hắn nghĩ khá nhiều. Bởi vì ngay lúc Yunho nghĩ Yoochun đã sớm ngủ say nên rất tự nhiên nhấc chăn chui vào nằm cạnh thì lại chợt nghe người kia thì thào khe khẽ

“…Jung…Yun…Ho…”

Cơn mệt mỏi và buồn ngủ nháy mắt liền tan biến sạch banh.

Người-kia-gọi-tên-hắn?

Lại còn là giữa lúc mê sảng không còn ý thức?

Cái này chính là cảm giác được sủng mà sợ trong truyền thuyết phải không ahhhhh?

“…Đồ tồi!”

“…”

Niềm vui sướng vừa mới len lỏi, nhen nhóm trong lòng chưa quá 3s đã một lần nữa bị dội nước lạnh. Yunho chỉ còn có thể cười khổ vì sự tự đa tình của bản thân. Rõ ràng đã biết trong lòng Yoochun, hình ảnh của hắn xấu xa đến mức nào rồi mà một tối này còn tự luyến đến hai lần. Quả thật không thể chỉ dùng hai từ “đáng thương” để mà hình dung. Cái cảm giác này khiến hắn vô cùng khó chịu, tựa như khi tưởng chừng mình đã nắm được trong tay điều mong muốn nhất, đến giây phút cuối cùng mới biết hóa ra tất cả đều là mộng mơ, chẳng khác nào bắt trăng dưới nước, buộc gió giữa trời vậy.

“Tôi ghét anh…Rất rất ghét anh…”

“…Tôi biết…” – Yunho nhẹ nhàng vuốt ve hàng mi nhíu chặt của người kia, biểu cảm ôn nhu chưa bao giờ để lộ trước mặt Yoochun.

“Tại sao lúc nào anh cũng phải kiếm chuyện với tôi, khiến tôi khổ sở? Anh ghét tôi đến vậy sao?” – Yoochun không hề mở mắt, nhưng giọng điệu ủy khuất này, lời nói trách móc này tựa như không khống chế được mà cứ thế vuột ra trong cơn mê sảng.

“Không phải…Tôi không ghét em…một chút cũng không…Chỉ là nếu không làm như vậy, em sẽ nguyện ý nhìn tôi sao? Bởi vì em lúc nào cũng đối xử với tôi lạnh lùng nên tôi mới phải dùng cái cách buồn cười như vậy để em có thể chú ý đến tôi một chút…”

(Bông: … em cạn lời với suy nghĩ vặn vẹo này của anh rồi Yun ạ =)) )

“Nếu đã ghét tôi như vậy sao lại còn cõng tôi về nhà? Sao lại còn khoác áo cho tôi? Sao nửa đêm còn bế tôi về phòng? Không phải anh muốn tôi khổ sở hay sao?” – giọng Yoochun lúc này không biết rốt cuộc là đang trách móc hay hờn dỗi nữa.

Yunho hơi ngạc nhiên nhìn cái người đang “lên án” mình trong vô thức, sau đó mới cười khổ một cái, vươn tay nhéo nhéo cánh mũi cao cao của cậu, nhỏ giọng đầy yêu thương đến ngay cả hắn cũng nhận không ra

“Hóa ra em đều biết cả. Vậy mà lại còn làm mặt lạnh với tôi. Đúng là nhóc con đáng ghét…”

Còn chưa nói hết câu đã bị một câu tiếp theo của Yoochun làm cho sửng sốt đến không thốt được lên lời

“Đừng có ghét tôi nữa được không?…Tôi không muốn anh ghét tôi như vậy”

“…” – Yunho ngồi hẳn dậy, nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp bên dưới mình. Hắn thề, hiện tại trái tim hắn đang đập với tốc độ cả nghìn nhịp trên phút chớ chẳng đùa – “Tại sao?” – lời vừa thoát ra khỏi miệng cũng khiến Yunho kinh ngạc. Bởi vì âm thanh của hắn sao lại run rẩy và hồi hộp đến như vậy??? – “Vì sao em lại không muốn tôi ghét em, Yoochun?”

“Vì…Tại vì…”

Câu trả lời cứ thế bị bỏ ngỏ, bởi vì người kia chọn đúng lúc này mà ngủ luôn. Mà bị bỏ ngỏ không phải chỉ một câu hỏi, còn có cả trái tim đang treo lơ lửng của Yunho nữa. Bởi vì không có được đáp án cho thắc mắc to đùng, hắn làm cách nào cũng chẳng thể an an ổn ổn mà ngủ được một giấc đêm nay.

/

/

/

Bởi vì bị Yoochun “hành hạ” đến quá nửa đêm, lại còn phải làm bạn với bàn tay phải một  thời gian hơi dài nên tận gần giữa trưa ngày hôm sau Yunho mới tỉnh dậy. Mà cũng chẳng phải hắn tự nguyện tỉnh gì cho cam, chính là do cảm giác “cái gì đó” trong lồng ngực cứ ngọ nguậy, cọ quậy mới khiến hắn thức giấc đấy chứ.

Mái tóc ngắn xù đâm vào cổ Yunho khiến hắn ngứa ngáy, mơ màng mở choàng mắt. Bất quả một đêm gần như thức trắng làm cho Yunho xuống tinh thần trầm trọng, phải mất một lúc mới có thể tỉnh táo hẳn. “Cái gì đó” vốn rúc sâu trong lồng ngực cũng vừa lúc thức dậy, khẽ nâng lên.

Hai mặt. Bốn ánh mắt mở to nhìn nhau chằm chằm trong khoảng cách chỉ có một vài centimet ngắn ngủi. Không khí vừa quỷ dị vừa buồn cười. Yoochun đưa hai tay dụi dụi mắt, sau đó lắc đầu một cái nữa rồi ngẩng lên nhìn lại. Lúc này cậu mới xác định mình đã thức giấc thật rồi chứ không còn ở trong giấc mơ nữa.

Chính là…hình như phương thức rời giường ngày hôm nay của bọn họ sai mất rồi…Vậy nên cậu mới có thể “nằm gọn” trong lồng ngực Jung Yunho. Cánh tay cứng rắn rộng lớn của hắn hiện tại vẫn còn ôm chặt ngang eo cậu đây này.

Yoochun ý thức được tình cảnh lúc này, vội vàng chống người bật dậy, không nghĩ tới tay mình vừa đè trúng cái gì.

“Ah…Đauuu…”

Cơn đau bất thình lình ập đến khiến Yunho không kịp phản ứng chỉ có thể buột miệng kêu lên. Lúc này Yoochun mới biết mình vừa đè phải cánh tay của người ta. Hiển nhiên nếu là bình thường thì một chút lực này chẳng thể khiến Yunho đau đớn được. Thế nên tình cảnh này, hoàn toàn có thể hiểu rõ được nguyên do. Căn bản là một đêm bị trưng dụng làm gối đầu miễn phí cho người nào đó, cánh tay dù có cường tráng đến mấy của Jung Yunho hẳn cũng đã tê rần rồi.

“…Anh…không sao chứ?”

Yoochun thực sự là quắn quéo đến không biết phải làm sao. Vốn dĩ thức dậy trong hoàn cảnh này đã là xấu hổ lắm rồi, quả thật chẳng biết phải mở miệng nói chuyện thế nào, vốn đã muốn giả ngu lờ đi. Thế nhưng hiện tại mình vừa khiến người ta bị đau, hơn nữa nguyên nhân sâu xa cũng vẫn chính là do mình, tình huống này không lên tiếng cũng không được nữa rồi.

Nhìn vẻ mặt vừa kinh ngạc, vừa bối rối xen chút lo lắng mà tuyệt nhiên không hề có vẻ chán ghét của Yoochun, Yunho chợt cảm thấy một đêm bị dày vò này cũng đáng giá. Vậy nên hiếm lắm hắn mới có lần giúp Yoochun giải vây đơn giản như vậy.

“Tôi không sao. Cậu tỉnh rồi thì đi thay đồ đi”

Hai người đều ăn ý không nhắc gì đến chuyện tối qua, cũng quên đi tư thế thân mật lúc vừa mới tỉnh dậy. Bởi vì nếu truy cứu, chẳng biết mặt mũi phải để đi đâu nữa.

Yunho nhìn theo bóng dáng người kia đi vào nhà vệ sinh, lại chợt nhớ tới những lời nói khó hiểu tối qua của cậu. Khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy thâm ý…

End chap 20!

TBC

Bông: Mình hứa, nhất định sẽ lết hết đống fic, dù là rất rất lâu cũng sẽ không drop đâu. Mọi người hãy tin tưởng mình =)) Yêu cả nhà ❤

Advertisements

14 thoughts on “[Fanfic 2U/Hochun/Yunchun] Mirotic chap 20: Say rượu

      1. ko có gì đâu au =)))) mình mừng vì có chap mới, cũng mừng vì tim của JYH bị đem treo ngược cành cây haha xD dth muốn chết ^^ chỉ cần ss hứa ko drop fic có tới chân trời cuối biển em cũng lết theo =))))) ahihi, em cũng xin làm quen luôn nha, nhỏ tuổi hơn ss nhiều nên cứ xưng hô kiểu kia cũng ngại. (ko biết gg bị gì nên em phải comt bằng fb lun)

        1. ss nhất định không drop đâu, chỉ tại đợt này sắp ra trường nên nhiều việc quá thôi 😀
          mừng em vào cái tàu ngầm không biết đã chìm đến tận đâu này =))) 2Us với JCs ít nên quý nhau lắm :X

        2. em ở Bắc hay Nam vậy? Òa, sắp thi rồi à? Vậy cố gắng lên nha, giữ gìn sức khỏe nữa 😀
          ss cũng yêu 2U nhất mà. Nói chung là tình đầu lên hơn 6 năm rồi cũng không bỏ nổi nữa =))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s