[2U/Hochun/Yunchun Fanfic] Mirotic chap 21: Dạ tiệc (1)

Title: Mirotic

Pair: 2U

Genre: hiện đại, học đường, có ngọt có ngược, ngụy huynh đệ, HE

Dis: Yun và Chun không thuộc về Bông. 2 anh thuộc về nhau (“chân lý” lâu rồi mới nói =]])

Sum:

Một tên ngốc suốt ngày chỉ biết ăn chơi, quậy phá, gây chuyện, nếu đột nhiên có một người “em trai” như vậy trong nhà, Jung Yunho sẽ xử sự thế nào đây?

Một người hoàn hảo từ nhân cách, bề ngoài cho đến tài năng trong mắt người khác, nhưng chỉ có Park Yoochun mới biết, kì thật sâu bên trong con người hắn còn có một bản tính ác liệt khác. Nếu đột nhiên có một người “anh trai” như vậy, Park Yoochun phải ứng phó ra sao đây?

A/N: nghe sao cũng thấy cái sum nó lừa tình =)))))))))

Lengh: chưa biết nữa, cũng có thể là long. Cứ viết rồi tính tiếp vậy :v

Status: on-going (of course =]])

Chương 21: Dạ tiệc (1)

/

/

/

a10eab86c9177f3ecfd15a7576cf3bc79e3d5623

Khi Yoochun vệ sinh tươm tất xong xuôi mọi thứ bước ra khỏi phòng tắm thì đã thấy trên bàn đặt sẵn một hộp pizza vẫn còn nóng hổi. Người kia đang đứng chuẩn bị y phục trước tủ quần áo.

“Đói rồi thì ăn đi. Ăn xong nhớ uống thuốc đau đầu” – nói rồi lập tức vào nhà tắm, đóng cửa lại.

“…”

Yoochun ngồi thừ một chỗ trên ghế sô pha, nhìn chằm chằm vào hộp đồ ăn, vỉ thuốc cùng cốc nước ấm đặt trước mặt. Trong lòng không biết là tư vị gì.

Hắn biết mình đau đầu vì say rượu nên mới chuẩn bị sẵn thuốc sao?

Cẩn thận mở hộp pizza, bên trong là vị gà mà cậu thích ăn nhất, hơn nữa tuyệt nhiên không có vị hải sản dị ứng hay mùi ớt xanh mình chán ghét. Jung Yunho biết khẩu vị của mình hay chỉ là vô tình gọi trúng vị cậu thích? Yoochun thực lòng cũng không biết nữa.

/

/

/

Cùng nhau trải qua một bữa trưa trong không khí kì quặc, đến tận lúc giữa chiều hai người vẫn chưa nói thêm với nhau bất cứ câu nào. Kể cũng đúng thôi. Bình thường mối quan hệ giữa bọn họ đã chẳng thân thiết gì, cho dù ở chung một nhà cũng đều cật lực tránh mặt nhau. Nếu không phải vì cuộc thi đột ngột chen ngang này, chắc hẳn hai người ngoài mặt vẫn muốn xem nhau như không khí. Mà nếu có tiếp xúc thì cũng đều là tranh luận hay cãi nhau, không khí mỗi lúc giáp mặt đều phảng phất mùi thuốc súng.

Vậy mà lần này, không những đi chung với nhau, lại còn phải sống chung một phòng, ngủ cùng một giường, nếu cả ngày đều không nói gì thì quả thật cũng quá buồn cười rồi. Thế nhưng, một người bướng bỉnh, một kẻ cao ngạo, lại còn hiểu lầm đối phương luôn chán ghét mình, làm sao có thể tìm ra một đề tài chung để mà nói chuyện đây?

Kết quả là cả hai nghẹn họng suốt một buổi chiều, nhiều lúc muốn lên tiếng phá vỡ bầu không khí kỳ cục ấu trĩ này, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng có ai đủ dũng khí và can đảm.

Nếu như không phải Yunho lại nhìn thấy Yoochun thay y phục, bộ dáng hẳn là chuẩn bị ra ngoài thì có lẽ thế cục giằng co chẳng khác gì chiến tranh lạnh này sẽ còn tiếp tục đến hết chuyến đi mất.

“…Cậu lại muốn ra ngoài?”

Yoochun vẫn đeo đồng hồ lên tay, cũng không quay sang nhìn Yunho

“Phải. Anh không cần chờ tôi đâu”

“Tối nay đừng đi ra ngoài nữa”

“Ahh” – Yoochun nhướn mi, động tác trên tay hơi khựng lại. Người này mà cũng có lúc dùng giọng điệu nhẹ nhàng như vậy để ra lệnh cho cậu sao? – “Nếu anh cảm thấy phiền thì không cần tìm tôi như đêm qua đâu. Tôi sẽ qua đêm ở bên ngo…”

“Không phải tôi thấy phiền” – Yoochun còn chưa nói dứt câu đã bị Yunho chặn lời, vẻ mặt hắn bắt đầu khó chịu – “Tối nay chúng ta phải tham gia lễ khai mạc cuộc thi và bữa tiệc sau đó. Cậu quên thiệp mời rồi sao?”

Yoochun quả thực chẳng nhớ tý gì về chuyện này. Hình như đúng là hôm đến đây, cậu sinh viên kia có đưa cho hai người thiệp mời. Bất quá, vốn không có hứng thú lại thêm tâm trạng khó chịu vì biết tin phải ở chung phòng với người kia nên Yoochun cũng chẳng thèm nhìn nó đến một lần mà trực tiếp quẳng đi tận đâu có trời mới biết. Hiện tại nếu không phải do Yunho nhắc lại, cậu cũng chẳng thể nhớ ra. Bất quá…

“Mấy buổi lễ rườm rà này mình anh đi là được rồi, đâu nhất thiết phải kéo tôi theo”

Yoochun nhún nhún vai tỏ vẻ không muốn quan tâm.

“Chúng ta đang đại diện cho trường, làm sao có thể không đi” – cái lý do này một chút thuyết phục cũng chẳng có. Quả thực khiến cho người ta phải bật cười.

“Anh không sợ tôi đến sẽ làm mất mặt trường mình sao? Tốt nhất vẫn là để một mình “hội trưởng hội sinh viên hoàn hảo không chút tỳ vết” nào đó đi thì hơn” – nói xong còn kèm theo nụ cười chế nhạo.

“Park Yoochun!” – vừa mới quay người chuẩn bị ra khỏi phòng bàn tay đã bị bắt lấy, cổ tay bị người phía sau siết chặt – “Hôm nay tôi sẽ không để cậu đi đâu”

Không phải vì buổi tiệc vớ vẩn kia. Mà chỉ là vì…Hắn thật không thể chịu đựng thêm cái cảm giác khó chịu và…ghen tuông mỗi khi nghĩ đến cảnh tượng bên cạnh người kia là một đàn oanh oanh yến yến, thoải mái ôm ôm hôn hôn. Chứng kiến gã đàn ông chết tiệt kia sàm sỡ sờ mó cậu ngày hôm qua vài giây thôi cũng đã đủ khiến hắn tức đến nổ đom đóm mắt rồi.

Vậy nên, dù bằng cách nào đi chăng nữa, Jung Yunho cũng nhất định không cho phép Yoochun tới bar thêm một lần nữa. Hắn thề luôn đó!

Yoochun bị giật về phía sau không khỏi giật mình quay lại. Đối diện là ánh mắt ẩn chứa sự tức giận khó hiểu, không hề mang theo chút gì gọi là đùa giỡn của người kia. Một khắc ngạc nhiên thoáng qua trong ánh mắt xinh đẹp, nhưng rất nhanh đã bị biểu cảm lạnh lùng vô cảm quen thuộc che giấu đi. Nụ cười nhếch mép kèm theo lời nói mang đầy tính khiêu khích thoát ra khỏi bờ môi mỏng

“Hôm nay anh lại muốn dùng tư cách gì để ngăn cản tôi nữa đây? Nếu là một trong những tư cách ngày hôm qua thì…”

“Tôi không muốn dùng tư cách gì hết. Tôi sẽ dùng thứ này”

Không để Yoochun hiểu chuyện gì, cả người cậu đã bị một lực đạo mạnh mẽ ấn vào tường. Ngay cả phản kháng cũng chưa kịp làm ra, hai cánh tay mạnh mẽ đã chống lên hai bên đầu, đem cả thân người thấp hơn vây kín trong lòng. Chuẩn một tư thế “kabe-don” trong mấy bộ manga hường phấn của Nhật Bản. Chỉ có điều ở đây không phải là giữa nam chính và nữ chính mà là hai nam chính với nhau.

Yoochun vừa ngẩng đầu lên đã chạm vào một ánh mắt sâu thẳm cực kì nghiêm túc của Yunho. Biểu cảm trong ánh mắt ấy như muốn nói cho cậu biết, hắn không hề nói đùa. Bị vây trong khí thế thượng phong của một người như vậy, là đàn ông thì ai cũng sẽ cảm thấy bị hạ thấp, hơn nữa đó còn là người mình không muốn đối mặt nhất. Vậy nên, hành động đầu tiên của Yoochun chính là muốn vươn tay đẩy người kia ra. Thế nhưng còn chưa kịp động thủ thì hai tay đã bị Yunho nhanh hơn một bước giữ chặt lấy, càng rơi vào thế hạ phong hơn.

“Này…Anh…Buông ra”

Yunho ép chặt Yoochun vào tường, cả thân thể cao lớn đè lên khiến cậu không thể nào nhúc nhích cho dù chỉ là một centimet. Hơi thở gần gũi, giọng nói trầm trầm nam tính phả hết lên vành tai

“Chỉ cần cậu đồng ý thì tôi sẽ buông ra”

Yoochun đã giận đến run cả người, thế nhưng khí thế người kia mạnh mẽ như vậy, cậu thực sự không có cách nào thoát ra được. Bởi vậy mới nói, về mặt tình cảm thì Yoochun có thể phản kháng, thế nhưng xét về thể lực, chắc chắn cậu không bao giờ có thể thắng được Yunho.

“Anh đừng có ép người quá đáng!” – Yoochun trừng mắt với người kia, gần như là gào lên. Thế nhưng ở khoảng cách gần đến hai cánh mũi cũng sắp chạm vào nhau như thế này, chẳng hiểu sao Yunho lại cảm thấy người kia giống như một chú mèo con xù lông, giương nanh múa vuốt, cực kì đáng yêu.

(Bông: …máu M trong anh lại nổi lên sao Yun ơi? Em tưởng chỉ có lão chồng không có tiền đồ của em mới có máu M chớ ah =))) )

“Phải là cậu đừng có ép tôi mới đúng chứ. Còn nữa…dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên trong mắt cậu tôi xấu xa như vậy, dù có hơn thế nữa cũng đã từng làm rồi mà…” – chợt ghé sát bờ môi cương nghị vào, sượt qua gò má trơn mịn – “…không phải sao?” – âm thanh tán tỉnh, quyến rũ đến cực điểm.

Cả người Yoochun rùng lên một cái, lấy hết sức bình sinh đẩy người kia ra, trong mắt là sự không cam tâm, lại xen cả vài chút bối rối cùng quẫn bách, không biết rốt cuộc đang nhớ đến chuyện gì rồi. Nhìn một Yoochun đáng yêu như vậy Yunho quả thực không nhịn được mà bật cười, vô thức vươn tay ra xoa xoa mái tóc mềm mượt của cậu.

“Được rồi. Tôi xin lỗi vì đã trêu cậu. Nhưng hôm nay cậu nghe lời tôi một chút được không?”

Người kia không nói gì chỉ hừ một tiếng, bộ dáng rõ ràng là không thích ứng kịp với sự thay đổi thái độ của Yunho. Thế nhưng không nói gì như vậy cũng đủ để hắn hiểu cậu đã chấp nhận rồi. Nụ cười trên khóe môi hắn càng khoét sâu hơn.

Người này…vậy mà lại đỏ mặt. Quả thực là vô cùng dễ thương.

/

/

/

Một lúc sau

“Cậu…không định đi sao?” – Yunho đã thay xong quần áo, không khỏi ngạc nhiên nhìn người kia vẫn một bộ dáng như cũ ngồi trên sô pha.

“Tôi đang chờ anh không phải sao?” – Yoochun mở to hai mắt, biểu cảm hoàn toàn là vô tội cùng ngây thơ khiến Yunho không khỏi đau đầu

“…” – Yunho hơi vò vò đầu, bắt đắc dĩ hỏi lại – “ Cậu định cứ mặc như vậy mà đi tham gia tiệc sao?”

 Yoochun nhìn xuống bộ trang phục theo kịp xu thế, cực kì bắt mắt của mình, cảm thấy không thể chê vào đâu được

“Có vấn đề gì sao?”

Yunho tiến lại sô pha, đứng trước mặt cậu, hai tay khoanh trước ngực, mím môi

“Cậu chủ Park. Chúng ta đang chuẩn bị đi dạ tiệc chứ không phải đi quán bar. Có ai mặc quần bò rách cùng áo thun như cậu đi vũ hội không hả?”

Yoochun có chút phật ý, hờn dỗi quay mặt đi phía khác, vô thức cong môi cãi lại

“Không thích thì anh đi mà đi một mình đi. Tôi đã bảo không muốn đi còn gì”

Yunho nheo mắt, cúi thấp người xuống, nhỏ giọng gọi một tiếng

“Park Yoochun! Nói thật”

“…Tôi không mang theo lễ phục…” – âm thanh cơ hồ chỉ nhỏ như muỗi kêu, nhưng cũng đủ khiến vị hội trưởng hội sinh viên nào đó thỏa mãn, nhịn không được cong khóe miệng.

Yunho đứng thẳng lên, đi về phía tủ quần áo, không biết từ đâu lấy ra một bộ y phục mang tới trước mặt Yoochun trong ánh mắt ngơ ngác của cậu.

“Tôi biết thế nào cậu cũng không mang nên đã sớm chuẩn bị rồi…”

Lúc Yoochun bước ra từ phòng tắm, Yunho quả thực không muốn rời ánh mắt đi nơi khác. Đúng như hắn nghĩ. Người kia cực kì phù hợp với màu trắng. Mặc bộ texudo trắng, đeo thêm chiếc nơ cùng màu, thực sự không khác gì một thiên thần. Cho dù thiên thần này có hơi lạnh lùng và ương bướng một chút.

Không uống công hắn bỏ ra hẳn một ngày để đi chọn đồ cho!

/

/

/

Sự thật chứng minh, sức hút của Yoochun khi khoác lên mình bộ lễ phục trắng kia còn  hơn cả những gì Yunho nghĩ tới. Từ khi hai người bọn họ sánh đôi bước vào đại sảnh, mọi ánh mắt đã đổ dồn về phía này. Kể từ lúc đó tới giờ, lúc nào cũng có những ánh nhìn nóng rực quét về nơi đây, kèm theo những lời bình luận bàn tán nho nhỏ.

Đương nhiên, nhìn cũng không phải là nhìn một mình Yoochun. Bởi vì hôm nay Yunho mặc nguyên một bộ texudo màu đen sang trọng. Khí thế vốn đã cuồn cuộn nay lại càng cường thế hơn vài bậc. Đứng cạnh một thân hình trắng tinh như Yoochun, mặc dù là hai màu sắc đối lập, nhưng lại mang đến một bức tranh vô cùng đặc sắc. Đương nhiên hoàn mỹ được như vậy cũng là nhờ vào tác dụng của gương mặt đẹp trai anh tuấn hơn người cùng vóc dáng cáo ráo giống như nam thần của bọn họ.

Một người thanh thuần cao quý. Một người cao ngạo ưu việt. Nhìn thế nào cũng thấy rất xứng đôi! Hiển nhiên, vừa bước vào đại sảnh đường là đã lóa chói mắt con người ta rồi.

“Yunho!”

Mới vào chưa được bao lâu, ở phía xa xa, một mỹ nữ xinh đẹp cực kì, ăn vận vô cùng quyến rũ nhưng cũng tràn đầy tinh tế đã tươi cười giơ tay vẫy chào Yunho. Yunho nhìn thấy cô cũng nở một nụ cười đầy thân thiện.

Cô gái bước ngang qua, không để ý đến đám người đang nhỏ giọng chỉ trỏ bàn tán sau lưng, thật tự nhiên ôm lấy Yunho. Yunho giang tay ôm lại, vui vẻ chảo hỏi

“Lâu rồi không gặp, BoA”

Không hiểu sao nhìn thấy cảnh này Yoochun lại quay mặt sang chỗ khác.

End chap 8!

TBC

Bông: Có lẽ cũng đến lúc mở nút thắt cho 2 bạn chẻ rồi nhể? Oh yê!!!

Ps: Bạn chăm chưa? Khen bạn đi =))

12 thoughts on “[2U/Hochun/Yunchun Fanfic] Mirotic chap 21: Dạ tiệc (1)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s