[Fanfic 2U/Hochun/Yunchun] Mirotic chap 22: Dạ tiệc (2)

Title: Mirotic

Pair: 2U

Genre: hiện đại, học đường, có ngọt có ngược, ngụy huynh đệ, HE

Dis: Yun và Chun không thuộc về Bông. 2 anh thuộc về nhau (“chân lý” lâu rồi mới nói =]])

Sum:

Một tên ngốc suốt ngày chỉ biết ăn chơi, quậy phá, gây chuyện, nếu đột nhiên có một người “em trai” như vậy trong nhà, Jung Yunho sẽ xử sự thế nào đây?

Một người hoàn hảo từ nhân cách, bề ngoài cho đến tài năng trong mắt người khác, nhưng chỉ có Park Yoochun mới biết, kì thật sâu bên trong con người hắn còn có một bản tính ác liệt khác. Nếu đột nhiên có một người “anh trai” như vậy, Park Yoochun phải ứng phó ra sao đây?

A/N: nghe sao cũng thấy cái sum nó lừa tình =)))))))))

Lengh: chưa biết nữa, cũng có thể là long. Cứ viết rồi tính tiếp vậy :v

Status: on-going (of course =]])

Chương 22: Dạ tiệc (2)

/

/

/

trái tim cho em.jpg

“Lâu rồi không gặp BoA. Vẫn xinh đẹp như vậy nhỉ?”

“Cái gì? Rõ ràng là mình xinh đẹp hơn trước hơi bị nhiều đấy nhá” – cô gái giả bộ chau mày không vui, nhưng nhìn không hề giả tạo hay bánh bèo mà còn mang theo nét đáng yêu dễ mến.

Yunho buồn cười, giơ hai tay đầu hàng, thuận theo ý cô

“Được rồi. Mình xin lỗi. Phải là đại tiểu thư đây ngày càng xinh đẹp, khí chất ngời ngời”

“Vậy còn được chứ. Cậu cũng đẹp trai hơn nhiều đấy nha. Thế này chắc số lượng các cô gái theo đuổi đã xếp hàng dài tới vài cây số rồi nhỉ?” – cô giả bộ ôm ngực thở dài – “Như vậy làm sao mình còn cơ hội được cậu để mắt tới đây”

Yunho cười cười, lấy một ly rượu vang nhẹ cho cô, lại nói

“Thôi đi. Cậu còn ít đại thiếu gia với công tử theo đuổi lắm ấy, vẫn có thể để mắt đến một vô danh tiểu tốt như tớ hả?”

BoA bám lấy cánh tay Yunho, làm ra vẻ mặt như bị tổn thương lắm lắm

“Cậu không biết à? Tớ vốn đối với cậu vốn là “nhất kiến chung tình” mà. Đừng chà đạp trái tim “mỏng manh yếu đuối” của tớ như vậy có được không?”

Yunho đẩy đẩu cô một cái, nhìn ra đều là vẻ thân thiết trêu đùa

“Còn giỡn nữa. Thôi tớ chẳng dám làm tình địch của một list nam nhân đâu”

Hai người lâu rồi mới gặp có rất nhiều điều muốn nói, vô tư trò chuyện trêu đùa nhau, chẳng kiêng nể gì những ánh mắt soi mói cùng đôi tai tò mò của đám người bên cạnh. Nội dung cuộc nói chuyện cũng đều là đùa giỡn mập mờ, càng khiến những kẻ lắm chuyện hóng hớt suy diễn lung tung.

“Ah…Yunho. Tiểu soái ca này là ai vậy?” – BoA hướng ánh mắt về thân ảnh trắng toát đứng yên lặng phía sau Yunho từ lúc bước vào tới giờ, ánh mắt sáng lên, gần như là tỏa ra ánh hào quang tới tấp – “Mau giới thiệu một chút đi”

 Yunho đứng nghiêng sang một bên, nắm cổ tay Yoochun kéo cậu lên đứng đối diện với BoA, mỉm cười nói

“Giới thiệu với cậu, đây là hậu bối của tớ. Park Yoochun. Là…”

“Ahhh” – còn chưa kịp nói tiếp đã bị tiếng hét nho nhỏ nhưng khoa trương cùng ánh mắt mở to ngạc nhiên của BoA làm cho giật cả mình – “Cậu ấy là Park thiếu gia được nữ sinh Kyung Hee mệnh danh là “vạn người mê” hả? Thật không Yunho?”

Yunho chưa bao giờ bắt gặp một BoA kích động như vậy, không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười. Còn tưởng vị đại tiểu thư này khác với những nữ sinh ngoài kia, miễn dịch với trai đẹp rồi chứ. Hóa ra nữ nhân nào cũng như nhau cả sao? Cứ thấy “nam thần” một cái là kích hết cả động?

Hắn không biết làm sao chỉ có thể mỉm cười khẽ gật đầu. Cũng may BoA không đến nỗi phát cuồng, cô chỉ bình tĩnh vươn tay ra trước mặt Yoochun, nở nụ cười thân thiện mà xinh đẹp

“Xin chào. Tôi là BoA, bạn thân của Yunho. Đã nghe tên cậu rất nhiều lần, hôm nay mới được hân hạnh gặp mặt”

“…Xin chào. Tôi là Park Yoochun” – đối với sự nhiệt tình nhưng vẫn rất chừng mực của BoA, Yoochun không có lý do gì để từ chối được cả. Hơn nữa, cho dù tính cách cậu có xấu đến mức nào, thì đối với phụ nữ vẫn luôn rất lịch sự.

“Cậu chắc không biết nữ sinh trường Kyung Hee và cả trường tôi yêu thích cậu nhiều như thế nào đâu nhỉ?” – BoA nháy mắt tinh nghịch – “Đám Changmin Junsu cũng thường hay nhắc đến cậu nữa. Mà nhất là Yunho cậu ấy…”

“BoA” – Yunho đột nhiên ngắt lời cô bạn thân, không để BoA nói hết câu quan trọng – “Lần này không biết là ai vinh dự được hộ tống cậu đến đây vậy?”

BoA bị Yunho trừng mắt một cái liền biết hắn không muốn mình nói nhiều liền le lưỡi, sau đó mới trả lời câu hỏi chuyển hướng đề tài kia. Bất quá, nhắc đến “người hộ tống” cô lại bắt đầu hưng phấn

“Yunho Yoochun. Hai người qua đây chào hỏi một chút đi. Đám SiWon, Sehun, Suho mấy người đều ở bên kia cả đó. Để tôi giới thiệu cho cậu YiXinggie người đi cùng tôi lần này, một đứa nhỏ cực kì tài năng và dễ thương luôn”

BoA vừa nói vừa kéo tay Yunho, như kiểu chỉ hận không thể ngay lập tức chỉ cho hai người thấy cậu bé YiXing kia tuyệt vời đến mức nào. Thế nhưng không nghĩ tới người kia vẫn đứng nguyên tại đó không hề nhúc nhích

“Yunho?” – cô ngạc nhiên quay đầu lại thì thấy hắn đang nhìn về phía Yoochun

“Yoochun, cậu đi cùng tôi qua bên kia không?”

Yoochun không nghĩ tới sẽ trở thành nhân vật chính trong câu chuyện của bọn họ, liền lắc đầu từ chối

“Anh cứ qua gặp bạn đi. Tôi ở đây một mình là được rồi”

Yunho lập tức phản đối

“Không được. Cậu ở đây đâu có quen biết ai…”

“Phải đó Yoochun. Hay là qua chào hỏi làm quen với mọi người đi. Đều là bạn bè với nhau cả mà” – BoA cũng cảm thấy áy náy nếu để cậu ở lại một mình

Yoochun trong lòng cười lạnh một tiếng. Bạn bè? Có thể gọi là bạn bè thật sao?

Thế nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười lịch sự với cô gái xinh đẹp

“Không sao đâu. Tôi cũng đâu còn bé bỏng nữa, có thể xảy ra chuyện gì chứ! Hai người cứ đi đi” – thấy Yunho vẫn còn không chịu đồng ý liền bồi thêm một câu – “Tôi sẽ không đi đâu cả chỉ ở trong này thôi. Sẽ không gây ra rắc rối gì đâu”

Không xoay chuyển được tâm ý của cậu, Yunho đành phải bỏ cuộc. Thế nhưng trước khi rời đi theo BoA vẫn còn quay lại cố dặn dò một câu mới yên tâm

“Nhớ ở đây chờ tôi. Tôi đi một lúc sẽ về ngay. Tôi…”

Còn chưa nói hết câu đã bị lẫn vào trong đám người đông nghịt…

/

/

/

Hai người kia vừa rời đi, nụ cười trên khóe môi Yoochun liền tắt lịm. Đưa tay lên ngực trái, chẳng hiểu sao nơi này lại nhoi nhói và khó chịu đến vậy.

Yoochun chán ghét những buổi tiệc như thế này. Càng ghét sự ồn ào, những nụ cười xã giao nhàm chán đâu đâu cũng có. Cậu lấy một ly rượu vang, đi về góc phòng vắng vẻ, ngồi xuống. Thế nhưng còn chưa ngồi ấm chỗ, bàn phía sau đã có thêm mấy cô gái. Không khí yên tĩnh rất nhanh bị phá hỏng.

“Này, anh chàng đẹp trai bên kia là vậy?” – cô gái A hào hứng hỏi, giọng nói không giấu được sự hưng phấn khó tả

“Ah, là Jung Yunho, một người cực kì nổi tiếng trong giới sinh viên đấy nhé. Là hội trưởng hội sinh viên của trường quý tộc Kyung Hee. Tướng mạo, tài năng, gia thế đều là đỉnh của đỉnh đó” – cô gái B cũng bật mode “fan gơn”, liên tục giới thiệu nhiệt tình

“Oa. Công nhận là đẹp trai thật đó. Nhìn cứ như tượng tạc vậy” – cô gái C cảm thán

“Đấy là dĩ nhiên. Người ta được mệnh danh là “hoàn hảo không chút tỳ vết” cơ mà. Chỉ cần được đứng cạnh anh ấy một lần trong đời thôi tớ cũng mãn nguyện rồi” – cô gái B mơ mộng

“Ây da. Nhưng người hoàn hảo như anh ấy làm sao có thể để mắt đến chúng ta chứ…” – giọng điệu ảo não

“Mà chắc ảnh cũng có người yêu rồi…” – cô gái B suy sụp

“Thật á?” – hai người còn lại cùng lúc ôm tim tiếc hận

“Chưa có công khai đâu nhưng mà mọi người đều đoán chắc là thế. Cậu nhìn thấy cô gái xinh đẹp cực kì đứng bên cạnh không, ừ, cô nàng mặc váy hồng đang nói chuyện cùng anh ấy đấy. Đó cũng là một người cực kì nổi tiếng giống Yunho oppa vậy”

Cô gái A chen vào

“Cô ấy thì tớ biết. Là BoA – Miss của trường nghệ thuật Seoul mấy năm liền đúng không? Nhìn gần như vậy đúng là xinh thật đấy. Hóa ra là bọn họ có quen nhau sao?”

“Ừ” – vẫn là cô gái B lên tiếng, dường như biết rất nhiều thông tin về hai người kia – “Nghe nói bọn họ quen nhau từ hồi trung học, đến tận khi lên đại học mới vào hai trường khác nhau. Thế nhưng mối quan hệ vẫn rất thân thiết. Năm nào ở cuộc thi này chẳng có màn song ca hay kết hợp nhảy của hai người. Năm nay các cậu mới đi, nhất định sẽ ngạc nhiên cho coi. Cho dù không công khai nhưng bao nhiêu năm nay bọn họ được rất nhiều người theo đuổi vậy mà vẫn chưa có người yêu, còn có thể là lý do gì khác nữa chứ”

Hai người kia ủ rũ, tiếc nuối

“Mặc dù không cam tâm nhưng tớ vẫn phải công nhận bọn họ đẹp đôi thật đấy. Đúng là trai tài gái sắc mà…”

“Bọn họ không phải chỉ là bạn bè thông thường đâu. Tớ nghe người ta kể ngày xưa…”

Yoochun đứng lên, bỏ lại ly rượu đã trống rỗng trên bàn, cổ họng cảm thấy đắng chát chưa từng thấy. Vươn tay mở cửa bước về phía ban công tranh tối tranh sáng, một cơn gió lạnh thổi tung tóc mái mềm mại. Bên ngoài là bầu trời rộng lớn mênh mông, nhưng dưới ánh sáng rực rỡ của ánh đèn chói lóa làm cách nào cũng không nhìn thấy được những vì sao. Yoochun đột nhiên cảm thấy trái tim lại nhói lên một cách kì lạ. Mà lần này, còn đau hơn cả lần trước đó.

Chợt bả vai bị vỗ nhẹ một cái, âm thanh lạ lẫm lọt vào tai

“Bé cưng. Chúng ta lại gặp nhau rồi!”

/

/

/

“Yunho! Cậu có nghe tớ nói gì không đấy?”

BoA khó hiểu nhìn Yunho rõ ràng đang đứng ở đây nhưng hồn vía lại bay đi tận nơi nào rồi.

“Ah. Tớ xin lỗi. Cậu vừa nói gì vậy?” – Yunho quay lại phía cô bạn thân nhưng trong lòng vẫn còn chưa yên tâm, đầu chỉ trực xoay về một hướng nào đó.

BoA nheo mắt nhìn hắn, nhìn đến mức Yunho cũng bắt đầu thấy sởn da gà. Đột nhiên cô phun ra một câu khiến vị “hội trưởng hội sinh viên hoàn hảo không chút tỳ vết” mém chút thì phun hết cả rượu từ trong miệng ra.

“Cậu thích Yoochun ssi đúng không?”

“Khụ…Khụ…” – mặc dù không đến nỗi phun ra khỏi miệng nhưng Yunho vẫn bị sặc đến ho khù khụ. BoA nhìn Yunho đột nhiên mất hình tượng không khỏi cảm thấy vui vẻ. Người này lúc nào cũng bày ra bộ dáng tao nhã lịch sự, thật hiếm khi thất thố như vậy. Quả là khoảnh khắc đáng giá ah – “Cậu nói linh tinh cái gì vậy BoA?”

Cô nàng cho một miếng bánh kem vào miệng, vẫn rất thản nhiên gắp lửa bỏ vào lòng hắn

“Cậu có biết từ lúc bước sang đây ánh mắt cậu chưa rời khỏi người Yoochun ssi quá 10s không? Ngay cả mọi người nói gì cậu cũng không biết nữa kìa”

Yunho không được tự nhiên quay mặt đi, ánh mắt lại vô thức lướt qua nhìn về phía Yoochun. Người kia vẫn ngồi trong góc phòng, trên tay cầm ly rượu vang mạnh, cảm giác cô đơn bao phủ khắp thân thể tĩnh lặng khiến hắn cảm thấy đau lòng.

Hôm qua đã say đến đau đầu mà nay còn muốn uống rượu mạnh nữa sao?

“…Chỉ là tôi sợ cậu ấy ở một mình sẽ không quen thôi”

“Ha…” – BoA nhìn Yunho một cái đầy thâm thúy, cười nhếch môi cực kỳ gian xảo – “Cậu ấy mới 3 hay 4 tuổi sao mà cậu sợ ở một mình không quen? Cậu ấy đã 22 tuổi rồi đó” – thấy Yunho lại định mở miệng phản bác, cô liền tiếp lời luôn – “Hơn nữa, nếu là tớ hay đám Junsu Changmin ở một mình, liệu cậu có lo lắng quan tâm như vậy không?”

“…Đùa vậy không vui đâu BoA” – Yunho yếu ớt phản kháng

Cô nhấp một ngụm rượu, sau đó khẽ nhăn mày. Đắng quá!

“Tớ có đùa hay không, tự hỏi chính bản thân mình không phải sao là rõ nhất sao”

Yunho rời mắt khỏi thân ảnh Yoochun, quay sang nhìn cô, nghiêm túc nói

“Chúng tớ đều là nam!”

BoA tặng cho hắn ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, bĩu môi giáo huấn

“Bây giờ là thế kỉ thứ bao nhiêu rồi mà cậu còn nói cái kiểu như nam nam không được yêu nhau vậy? Xì. Không nghĩ tới cậu lại cổ hủ như vậy đấy. Nam thì sao? Chỉ cần hai người yêu nhau, lại không ảnh hưởng gì đến xã hội và người khác thì có cái gì mà phải phản đối”

“BoA…Tớ và cậu ấy còn là anh em đấy!”

“Ồ. Phải là “anh em trên luật pháp” mới đúng chớ! Hai người đâu có quan hệ huyết thống gì đâu đúng không? Yunho, cậu nhìn xem” – cô quay người cậu bạn thân lại phía Yoochun, chỉ cho hắn – “Có thấy rất nhiều cô gái đang nhìn chằm chằm vào bảo bối của cậu không? Không những vậy mà cả mấy anh chàng đẹp trai kia cũng như muốn ăn tươi nuốt sống cậu ấy vậy. Lẽ nào cậu không cảm thấy lo lắng sao? Nói cho cậu biết, người như Yoochun, chỉ cần nhìn cậu ấy như lúc này thôi, ngay cả tớ cũng còn muốn động tâm ah. Vạn nhất cậu không giữ chặt người ta trong tay, sẽ có ngày cậu ấy trở thành của người khác đấy! Lúc đó có hối cũng không kịp đâu”

Yunho mím môi, trong lòng như có sóng cuộn trào

“Nhưng tớ và cậu ấy…”

BoA đột nhiên trở nên nghiêm túc, nhìn thẳng vào mắt Yunho

“Chúng ta đã quen biết bao nhiêu năm rồi nhưng tớ chưa từng thấy cậu quan tâm ai như quan tâm Yoochun ssi cả. Trước đây mỗi khi ở cùng nhau, chưa bao giờ cậu kể về ai hay về thứ gì nhiều quá ba câu. Thế nhưng từ khi Yoochun xuất hiện trở thành người thân trong nhà, cậu có biết mỗi lần gặp nhau, cậu đều kể với tớ rất nhiều về cậu ấy không? Có thể ngay cả chính bản thân cậu cũng chưa nhận ra ánh mắt mình dõi theo cậu ấy tràn đầy tình cảm và yêu thương như thế nào đâu. Nói thế nào nhỉ? Chính là “người trong cuộc mơ hồ, kẻ ngoài cuộc sáng suốt” ấy!”

Cô vươn tay chọc chọc vào ngực trái của Yunho, mỉm cười

“Có thể làm nơi này của một người cao ngạo lại tự kiêu như cậu rung động đến thế, chắc chắn phải là một người cực kì, cực kì quan trọng và đặc biệt đấy, biết không? Cậu là người cầu toàn hơn bất cứ ai hết, vậy nên đừng làm chuyện gì để sau này bản thân mình phải hối hận Yunho ah~”

Chỉ vài câu nói ngắn gọn nhưng lại đủ sức khai thông cho cả tâm lý và trái tim đang trong tình trạng quắn quýt mấy tháng nay của Yunho. Hắn bật cười, cảm thấy đúng là thời gian vừa rồi mình giống như một tến ngốc vậy.

“Mình qua bên kia một chút” – Yunho vừa xoay người chuẩn bị rời đi lại lập tức quay trở lại – “À. Còn nữa. Tớ không cao ngạo và tự kiêu. Nhớ đấy!” – Hắn gõ đầu cô một cái sau đó mới cười rạng rỡ bước về phía ban công nơi người nào đó vừa mới bước ra, trong lòng hoàn toàn là vui vẻ và tự tin.

Thế nhưng khi vừa mới bước được vài bước, hình ảnh đằng sau cửa kính lại khiến ánh mắt Yunho nheo lại, hai hàng lông mày nhíu chặt vào nhau, nụ cười trên môi hắn tắt hẳn. Yunho không còn đủ thời gian hành động lịch sự, lập tức dùng sức đẩy mạnh những người trước mặt đang chắn đường mình, ba bước thành hai lao về phía ban công trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người xung quanh.

Thế nhưng lúc ra ngoài ban công, hành lang đã không còn thấy thân ảnh một ai, chỉ có gió lạnh hất tung tấm rèm nặng trĩu. Phía cầu thang dẫn lên ban công tối đen như mực, mù mịt âm u…

End chap 22!

TBC  

Bông: ~~ Hôm nay vì cái đám mà ai-cũng-biết-là-ai đấy, mode fangirl 2U trong au lại nổi lên cuồn cuộn. Móe, tăng xông kinh lên được >___< 2U hết rồi ư? Cứ ngồi đó mà thẩm du tinh thần với nhau đi. Hừ…~~

Advertisements

8 thoughts on “[Fanfic 2U/Hochun/Yunchun] Mirotic chap 22: Dạ tiệc (2)

    1. cô làm tui hơi bị sốc về tốc độ comt và đòi chap đấy nhá =)) phải dừng chỗ đó mới hay chớ
      Ps: tui lại chả vứt xừ nó ra sau đầu rồi, thật ra là muốn cảm ơn mấy thánh đó đã khiến máu 2U trong tui trỗi dậy thôi =)))

      1. ế, thế này thì tôi biết làm thế nào mỗi lần cô lười nha “cứ kiếm đại một link gà qué nào đấy xong quăng cho cô”. đảm bảo hôm sau có chap mới đọc :)))))
        p/s: cứ rảnh là tôi lại vào chà đạp nhà cô mà, hờ hờ

        1. hé hé, nhầm to rầu nhá, thật ra chap này viết xong 2 hôm trước rồi, hôm qua vừa đúng lịch post thôi. Gà chỉ làm mode 2U của tui bật chớ không thể khiến tui có hứng viết fic đâu cô =)))
          ps: cô cứ chà đạp nhà tui thoải mái đi rồi 2U vs JC lại bị tui chà đạp theo thôi mà =))

  1. *đập bàn* đứa nào, đứa nào và dám làm gì Chun rồi aaaa?!!
    ps: ss ơi mặc kệ đi, tổn hại long thể mau già =)))) Chỉ cần hai người kia vẫn còn, thì 2Us cũng mãi mãi ở đây, chúng ta thầm lặng ngọt ngào như chính tình cảm của hai người này dành cho nhau xD

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s