[2U/Hochun/Yunchun Fanfic] Mirotic chap 26: Biết chuyện

Title: Mirotic

Pair: 2U

Genre: hiện đại, học đường, có ngọt có ngược, ngụy huynh đệ, HE

Dis: Yun và Chun không thuộc về Bông. 2 anh thuộc về nhau (“chân lý” lâu rồi mới nói =]])

Sum:

Một tên ngốc suốt ngày chỉ biết ăn chơi, quậy phá, gây chuyện, nếu đột nhiên có một người “em trai” như vậy trong nhà, Jung Yunho sẽ xử sự thế nào đây?

Một người hoàn hảo từ nhân cách, bề ngoài cho đến tài năng trong mắt người khác, nhưng chỉ có Park Yoochun mới biết, kì thật sâu bên trong con người hắn còn có một bản tính ác liệt khác. Nếu đột nhiên có một người “anh trai” như vậy, Park Yoochun phải ứng phó ra sao đây?

A/N: nghe sao cũng thấy cái sum nó lừa tình =)))))))))

Lengh: chưa biết nữa, cũng có thể là long. Cứ viết rồi tính tiếp vậy :v

Status: on-going (of course =]])

/

/

/

Chương 26: Biết chuyện

796dc71373f082024ed556234bfbfbedab641b09.jpg

“Ba! Dì! Yoochun đâu rồi ạ???”

Yunho vừa chạy vào nhà, ngay cả một lời chào đầy đủ cũng chưa kịp nói đã vội vã hỏi tung tích của “em trai”. Chưa từng nhìn thấy bộ dáng kì lạ như vậy của con trai khiến nhị vị phụ huynh không khỏi có đôi chút kinh ngạc nhiên

“Thằng bé vừa mới về, đang ở trên phòng thay quần á…”

Chẳng kịp nghe ba Jung nói hết câu, Yunho đã lao thẳng lên phòng. Thậm chí cả lời dặn mau xuống ăn cơm tối của mẹ Park cũng không nghe thấy.

“Có chuyện gì mà Yunho sốt sắng vậy nhỉ? Em chưa thấy thằng bé thất thố như vậy bao giờ”

Mẹ Park vừa dọn cơm ở ra bàn vừa khó hiểu nhìn lên lầu, trong ánh mắt không tránh khỏi ngạc nhiên. Jung Ho Dong phụ bà một tay, đỡ lấy bát canh nóng. Ông chỉ hơi mỉm cười, bình luận:

“Tuổi trẻ mà, lúc nào cũng vội vội vàng vàng. Yunho luôn luôn trầm ổn khiến anh lo lắng thằng bé sẽ già trước tuổi. Hiện tại có thể có nhiều cung bậc cảm xúc kì thực lại là chuyện tốt”

Mẹ Park cũng gật đầu mỉm cười, giục chồng mình

“Vừa rồi chắc Yunho không nghe thấy lời em dặn đâu. Anh lên gọi hai đứa xuống ăn cơm đi, để em dọn nốt thức ăn cho”

“Ừ. Vất vả cho em rồi”

/

/

/

Rầm một tiếng.

Cánh cửa phòng Yoochun đột nhiên bật mở khiến chủ nhân căn phòng – người vốn đang trong trạng thái bán nude vì chưa kịp tròng xong áo thun qua đầu – suýt thì hét lên vì kinh hãi. Bình thường nhất định Yoochun sẽ làm mặt lạnh hoặc tức giận mắng ai đó mấy câu. Thế nhưng lần này, còn chưa kịp nổi giận thì người kia đã lao về phía Yoochun, ngay cả cửa cũng chẳng kịp khép, lập tức nắm chặt lấy hai bả vai của cậu, ánh mắt lóe lên những tia sáng vô cùng kì lạ.

“Anh làm gì…”

“Chuyện đó có thật không?” – Yunho đột ngột cắt ngang lời nói của Yoochun. Nhãn quang bừng bừng khí thế, vừa như hồi hộp, lại như lo lắng nhìn cậu chằm chằm.

Yoochun bị hành động mất khống chế không giống ngày thường của Yunho làm cho kinh ngạc đến mức chẳng hiểu chuyện gì. Ngay cả một lời mắng mỏ cũng không thốt lên lời. Chỉ có thể theo bản năng hỏi lại

“Anh hỏi chuyện gì là chuyện gì? Ah~~~”

Yoochun cảm thấy bàn tay trên vai mình chợt siết chặt hơn, khiến cậu giật mình khẽ kêu lên một tiếng đau đớn nho nhỏ. Ngay lập tức, lực đạo thả lỏng, nhưng ánh mắt chiếu tới thì vẫn nóng rực như cũ.

“Tôi muốn hỏi em chuyện thầy Kim có người yêu là thật phải không?”

“…”

“Yoochun. Trả lời tôi đi. Chuyện đó có thật không?”

Nhìn gương mặt người kia tràn đầy cảm xúc hồi hộp và chờ mong, ngay cả ánh mắt cũng đỏ lên vì kích động không hiểu sao trong lòng Yoochun chợt cảm thấy xao động lạ kì. Quen biết hắn cũng đã hơn nửa năm, Yoochun biết, những cảm xúc này hoàn toàn chân thật, không hề có chút gì là giả dối hay diễn kịch.

Trái tim chầm chậm tăng nhịp. Ngay cả việc đối diện với ánh mắt thăm thẳm đang nhìn sâu vào mắt mình cũng trở nên khó khăn. Dường như là rất nhanh, mà cũng có thể là rất lâu, cuối cùng Yoochun nhẹ gật đầu.

Đổi lại là sự hưng phấn và bùng nổ cảm xúc của vị “hội trưởng hội sinh viên hoàn hảo không chút tỳ vết” nổi tiếng luôn ôn nhu tao nhã của trường quý tộc Kyung Hee. Yunho gần như là nói lắp, xác nhận lại với người trước mặt

“Thật…Thật sao? Em không lừa tôi đúng không Yoochun?”

Yoochun không lý giải được vì sao Yunho lại kích động như vậy. Cậu cũng chỉ vừa mới đi gặp Jaejoong và bạn gái của anh về. Chính là người lần trước anh nói muốn giới thiệu cho cậu. Một cô gái Nhật Bản cực kì xinh đẹp và dịu dàng – Fuji Mina.

(Bông: Bông thề là đã định viết “một cô gái Việt Nam…tên gọi là Bông đấy =)))))) cơ mà sợ bị ném đá tập thể nên dằn lòng xuống ah)

 Nhìn Jaejoong – người hyung luôn chăm lo và yêu thương mình hai mươi mấy năm cuộc đời cuối cùng cũng có bến đỗ hạnh phúc, Yoochun không khỏi xúc động muốn rơi nước mắt.

Khi mà cảm xúc còn chưa ổn định xong đã lại gặp Yunho trong tình trạng kích động này, khiến cậu càng mơ mơ hồ hồ. Làm sao hắn lại biết thông tin nhanh được như vậy? Ngay cả cậu cũng chỉ vừa mới biết thôi mà???

“Tốt quá rồi”

Yunho vừa nói xong liền ôm chầm lấy Yoochun khiến cậu không khỏi ngỡ ngàng. Vốn đang định đẩy ra lại cảm thấy cánh tay ôm lấy lưng mình khẽ run lên, âm thanh bên tai cũng trở nên ướt sũng trầm trầm

“Thật là tốt quá rồi. Em biết không Yoochun? Anh thực sự rất rất vui”

“Có lẽ em không biết, mặc dù đã từng nói sẽ khiến em yêu anh, nhưng thực chất anh luôn luôn lo sợ. Bởi vì anh nghĩ em yêu thầy Kim. Anh sợ mình là kẻ thứ ba chen vào giữa hai người. Anh sợ em chỉ cảm thấy hạnh phúc khi ở bên thầy ấy, còn ở bên anh lúc nào cũng khiến em chán ghét. Anh sợ chỉ có bản thân tự mình đa tình. Anh sợ em sẽ không bao giờ để ý đến anh. Anh sợ em sẽ chọn thầy Kim chứ không chấp nhận tình cảm của anh. Anh không biết nếu em quyết định như vậy mình sẽ phải làm thế nào nữa”

“Giờ thì tốt rồi. Cuối cùng anh cũng biết hai người không phải là một đôi. Anh vẫn còn có hy vọng được em yêu. Thật là quá tốt rồi”

Yunho cứ lặp đi lặp lại những lời ấy bên tai Yoochun khiến cánh tay vốn đang định vươn lên đẩy người kia ra của cậu dừng lại giữa chừng. Cậu có thể cảm nhận được bả vai người kia đang run run. Con người mạnh mẽ đến mức không gì không làm được – con người bá đạo luôn tìm mọi cách ép buộc cậu làm theo ý mình – hiện tại lại đang gục trên vai mình mà run rẩy.

Yoochun cứ như vậy mà đứng yên đến thất thần. Trái tim đã đập nhanh tới mức gần như mất kiểm soát…

“Yoochun ah~~~”

Yunho siết cậu vào lòng, gọi đến là thâm tình. Ngay khi hắn còn chưa kịp nói thêm bất kì câu gì thì một âm thanh uy nghiêm tràn ngập sự sửng sốt đã vang lên từ phía ngoài cửa

“Hai đứa đang làm cái gì vậy?”

Yunho và Yoochun hoảng hốt vội vàng tách nhau ra. Đứng ngay trước cửa phòng là ba Jung với ánh mắt mở lớn đầy kinh ngạc. Ông gần như là không tin được, một lần nữa hỏi lại, lần này chính là đã gào lên

“HAI ĐỨA VỪA NÓI CÁI GÌ VẬY???”

/

/

/

Không chỉ có Yoochun mới quen biết hơn nửa năm mà ngay cả Jung Yunho đã sống chung với Jung Ho Dong 22 năm rồi cũng chưa bao giờ thấy ba mình tức giận như vậy. Nếu không phải tính tình ông cực kì điềm đạm, hơn nữa tác phong luôn lịch thiệp nho nhã hơn người, có lẽ sẽ không chỉ là một tiếng quát như vậy là xong. Thế nhưng, lần đầu tiên gặp phải ba Jung nổi giận cũng khiến hai người kia hoảng hốt không ít.

Lúc mẹ Park nghe thấy tiếng ồn ào liền bỏ lại cả bàn cơm đang sắp dở để chạy lên đây thì không khí trong phòng Yoochun đã vô cùng ngột ngạt. Đứng ở giữa phòng là ba người đàn ông im lặng, mỗi người một biểu cảm sắc thái khác nhau. Có lo lắng, có tức giận, có kinh hãi, cũng có cả lì lợm nữa. Tổng kết lại thành một tổ hợp khiến người phụ nữ vừa chạy vào đã giật mình tới khựng bước chân.

“…Có…Có chuyện gì vậy mình? Sao anh lại to tiếng với tụi nhỏ thế?”

Mang theo tâm trạng thấp thỏm chưa biết chuyện gì nhưng mẹ Park vẫn cố gắng xoa dịu tình hình. Bất quá dường như Jung Ho Dong một chút cũng không thả lỏng, ánh mắt vẫn dán chặt vào hai chàng trai trẻ phía trước, mi tâm nhíu chặt

“Anh cũng đang muốn biết rốt cuộc là có chuyện gì đây”

Ông không quay lại nhìn vợ mình mà một lần nữa nhắc lại câu hỏi trước đó, ánh mắt uy nghiêm cứng rắn của một người làm ba khiến ai cũng không thể không sợ hãi

“Yunho! Ta hỏi lại! Vừa rồi rốt cuộc con và Yoochun đã nói những gì và làm những gì ở trong phòng?”

“…”

Cả hai cùng im lặng, không một ai mở miệng đáp lời. Điều này khiến ba Jung càng tức giận, quát lớn

“Ta đang hỏi con đó Jung Yunho!”

“Dượng à, thật ra mọi chuyện…”

Yoochun bất chấp muốn lên tiếng nhưng còn chưa kịp nói hết nửa câu đã bị Jung Ho Dong dùng ánh mắt nghiêm khắc ngắt lời

“Ta chưa hỏi con Yoochun! Ta muốn chính miệng Yunho trả lời câu hỏi đó!”

Chưa bao giờ Yoochun nghĩ một người hiền lành, ôn nhu và nhã nhặn như dượng Jung cũng có thể nổi giận đáng sợ như thế. Không phải kiểu đập phá quát mắng mà chỉ cần một ánh mắt sắc lạnh cùng lời nói uy nghiêm thôi cũng đủ khiến người khác phải ngoan ngoãn nghe lời. Cho dù đó có là một anh chàng luôn bướng bỉnh ngang ngược như cậu cũng không ngoại lệ. Hiện tại Yoochun đã hiểu tính cách ác liệt và cương quyết của Yunho là do ai dạy cho.

“Ba” – cuối cùng Yunho cũng lên tiếng, hắn nhìn thẳng vào mắt ba mình, không hề có một chút gì là muốn trốn tránh, nói rõ ràng từng chữ một – “Những gì ba nghe thấy đều là sự thật. Con thực sự yêu Yoochun!”

“…”

/

/

/

Không thể dùng bất cứ ngôn từ gì để diễn tả không khí trong phòng Yoochun lúc này. Không chỉ có mẹ Park và ba Jung kinh hãi tới mức há hốc miệng mà ngay cả Yoochun cũng phải hoảng hốt nhìn sang người vừa phát ngôn ra câu nói quá mức giật gân kia.

Làm sao hắn có thể thắng thắn trả lời như vậy???

Mẹ Park sửng sốt đến tột cùng, nhìn về phía Yunho, hỏi lại với âm thanh lắp bắp

“Con..Con vừa nói gì Yun…Yunho?”

Lần này hắn đáp rất nhanh, không còn chần chừ như trước nữa. Bộ dáng thành thật mà ngang tàn đến mức nhị vị phụ huynh muốn tin đây chỉ là một trò đùa cũng khó

“Thưa dì, dì không nghe nhầm đâu ạ. Con vừa mới nói con yêu Yoochun!”

Lần này mẹ Park trực tiếp bị lời lẽ hùng hồn của Jung Yunho làm cho chấn động tinh thần tới mức không đứng vững. May mà Jung Ho Dong đứng bên cạnh kịp thời đỡ lấy vợ mình.

“Yunho…” – bà yếu ớt gọi một tiếng

“…Nhưng chuyện này không liên quan gì đến Yoochun cả. Từ đầu tới cuối chỉ có mình con đơn phương yêu thương em ấy thôi. Mong ba và dì đừng trách Yoochun”

“Jung Yunho!”

“Yunho ah!”

“Anh!!!”

Cả Jung Ho Dong, mẹ Park và Yoochun đều gọi một tiếng, nhưng trong âm thanh mỗi người lại chứa đựng từng cảm xúc khác nhau. Nếu như Jung Ho Dong là cực kì giận dữ, mẹ Park là bất lực thì Yoochun hoàn toàn là kinh ngạc xen lẫn với đau lòng.

Người kia vì sao phải làm như vậy chứ!

“Anh có biết mình vừa mới nói điều gì không?”

Ba Jung giao vợ mình cho Yoochun đỡ lấy, sau đó bước tới trước mặt Yunho, gằn giọng hỏi. Đổi lại vẫn là vẻ mặt thấy chết không sờn của người kia.

“Con biết!”

“Biết mà anh còn nói linh tinh?” – âm lượng lại đề cao thêm một bậc.

“Con không nói linh tinh. Con chỉ nghe theo lời ba, nói hết sự thật mà thôi. Không phải ba luôn dạy con là nam nhi thì phải sống ngay thẳng rõ ràng không được lừa dối sao?”

“Nhưng ba không dạy anh làm ra những chuyện trái với luân thường đạo lý này!”

Jung Ho Dong cơ hồ là đã gầm lên những lời đó. Bàn tay nắm chặt thành quyền cũng khẽ rung lên. Thế nhưng Yunho không hề sợ hãi, ngược lại càng trở nên quật cường và cứng đầu hơn bao giờ hết. Hắn đứng thẳng lưng, nhìn vào ánh mắt đã ngập tràn tức giận của ba mình, hỏi lại

“Từ bao giờ thực lòng yêu một người lại là là chuyện trái với luân thường đạo lý vậy ba?”

“Nhưng Yoochun là em trai anh! Tôi nuôi lớn anh, dạy dỗ anh lên người là để anh có tâm ý xấu xa như vậy với em trai của mình như vậy sao?…”

“Ba! Ba sai rồi!”

“…”

“Thứ nhất, Yoochun không phải em trai ruột của con. Chúng con chỉ là anh em luật pháp, trên thực tế không hề có quan hệ huyết thống gì. Vậy nên, ba không thể cho rằng chúng con là loạn luân! Thứ hai, tình yêu con dành cho Yoochun là thật lòng và hoàn toàn trong sáng, không hề có chút gì xấu xa cả!”

“Anh vẫn còn không nhận sai?”

“Căn bản con không thấy mình sai!”

Nghe những lời này của con trai, Jung Ho Dong rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, vung tay giáng xuống một cái tát cực kì mạnh. Yoochun và mẹ Park bên kia cũng bị hành động bất ngờ này của ông làm cho kinh hoảng đến mức nói không lên lời.

“Tại sao anh lại cứng đầu như vậy?”

Yunho lau đi vết máu ở khóe môi, ngẩng đầu nhìn ba mình

“Không phải con cứng đầu. Chỉ là con đang bảo vệ tình yêu của mình thôi!”

“Anh…”

Jung Ho Dong tức đến nghẹn lời, lại muốn giơ tay giáng thêm một bạt tai nữa. Hai người vẫn đứng bên cạnh nhìn thấy vậy đều vội vã phản ứng. Mẹ Park kêu lên một tiếng tên chồng, thế nhưng tay đã vung lên rồi thì không thể thu lại. Kết quả vẫn là một cái tát cực mạnh giáng xuống.

Có điều lần này người hứng chịu là Yoochun!

Hay nói cách khác, ngay lúc bàn tay Jung Ho Dong vừa chuẩn bị chạm vào mặt Yunho thì Yoochun đã lao người lên chắn ở phía trước. Kết quả, chính là má trái của cậu in hằn 5 dấu vân tay rõ ràng.

“Yoochun…”

Ba người đồng thanh kêu lên một tiếng sợ hãi. Đặc biệt là Jung Ho Dong. Ông chưa từng nghĩ mình sẽ làm tổn thương đứa bé này.

“Em có sao không Yoochun?”

Yunho là người đầu tiên nâng mặt Yoochun lên, ánh mắt tràn ngập đau lòng và hối hận khi nhìn thấy má của trái ai kia đã hơi sưng đỏ. Trái lại Yoochun là người bình tĩnh nhất. Cậu lắc đầu ra hiệu với hắn ý nói mình không sao.

“Yoochun. Con không sao chứ? Dượng xin lỗi. Dượng…”

“Dượng” – Yoochun không để Jung Ho Dong nói hết lời, quay sang nhìn ông đầy chân thành – “Con không dám xin dượng tha thứ cho Yunho. Nhưng con muốn xin dượng một chuyện thôi có được không ạ?”

“Yoochun à. Có chuyện gì cũng để sau hãy nói. Mặt con bị thương rồi, để mẹ thoa thuốc…”

“Không mẹ. Hãy nghe con nói đã” – Yoochun giữ tay mẹ mình lại, không để bà chạy đi kiếm thuốc. Chờ hai người kia chịu đứng yên mới tiếp lời – “ Nếu dượng muốn đánh, xin đừng chỉ đánh mình Yunho mà…hãy đánh cả con nữa!”

“…”

“…”

“…”

“Bởi vì tự nguyện trong chuyện này…không phải chỉ có mình Yunho”

/

/

/

End chap 26!

TBC.

Bông: tự cảm thân bản thân mình thật cool ngầu khi gần đến ngày lên thớt rồi mà vẫn còn có tâm trạng lấp cái hố mãi không xong này =)) thế nên các bạn phải thương Bông nhiều nhiều vào nha =)))))

ps: cô Chunchu âu rầu? mau hiện hình giùm tui cái coi. Tui đang hỏng điện thoại mấy ngày nay sửa chưa xong mà cô khóa fb nên k sao liên lạc được =(((

5 thoughts on “[2U/Hochun/Yunchun Fanfic] Mirotic chap 26: Biết chuyện

  1. lên rồi đây, như mọi khi tôi chỉ khóa nó 1 tuần thôi mờ :)))
    Hoan nghênh tinh thần làm việc của bạn Bông, cứ thế phát huy nha, keke.
    Diễn biến được đẩy nhanh nhỉ, qua cửa ải gia đình nữa là 2 bạn về dinh rồi :p

  2. Ss iu dấu ơi……iiiiii……… chị còn nhóe đã xóa sạch mọi kí ức về e 😂. Em nhớ ss quá. Lâu quá không có thời gian lên nhà của ss. Nay ghé lại nhà vẫn như lúc e ra đi. Mơi mốt e sẽ ghé thân thường xuyên 😍(để hóng fic). Hãy cho em fic kế tiếp ss nhé. Êu lắm êu lắm 💙.

    1. ss vẫn còn nhớ em mà😀 nhưng mà ss phải nói thật là thời gian này em không cần ghé nhà ss thường xuyên để hóng fic đâu. 1 phần là vì ss đi làm rồi nên khá bận, chỉ có cuối tuần mới được rảnh thôi. nhưng quan trọng hơn cả là…ờm…em biết rồi đó, liên quan đến Yuchun. thời gian này ss thực sự 1 chút cũng k có tâm trạng nào mà viết fic luôn. ss chỉ sợ là dù sau này mọi chuyện qua rồi ss cũng không còn có cảm hứng để viết tiếp nữa ấy :'(((

      1. Mọi chuyện sẽ qua thôi chị. Thú thật lúc trước e buồn lắm. Không phải buồn Chun mà là buồn fan của anh ấy. Buồn lẫn qua đến hàng xóm. Nhưng h e đỡ hơn rồi. Chun sẽ ổn, và chũng ta cần phải ổn dể Chun không lo lắng nào 💙.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s